Bất Diệt Kiếm Thể

Chương 490: Trăn hồ! Cổ độn!


"Sư phụ! "

"Sư thúc!"

Ở trong số Đại sư cảnh giới Kiếm Hồn, vài người phát ra tiếng kiêu bi thương.

Về phần bốn người Tử Thiên Lôi, tuy rằng sắc mặt trầm trọng nhưng không có lộ ra nhiều bi thương, có nhiều chỉ là cảm than mà thôi. Thực lực của bốn người mạnh mẽ, tông môn cũng không có Kiếm Hoàng đi theo hộ tống. Không phải sao, ở Kim Thiên giới, nếu bọn họ mà gặp phải độc thủ thì bốn tông môn của bọn họ cũng không tất yếu còn tồn tại.

"Việc này không nên chậm trễ, chúng ta đi trước chạy về tông môn, đem chuyện nơi đây nhanh chóng bẩm báo, để tông môn định đoạt!" Trầm ngâm một lúc, Đỗ Nguyên mở miệng nói.

Mọi người đều trịnh trọng gật đầu, thực lực của ma vô thường không ai có thể địch lại, chỉ có thể xem quyết định của tông môn.

"Lục Thanh, ngươi theo ta hồi tông đi!" Quay đầu hướng tới Lục Thanh, Tử Thiên Lôi mở miệng nói.

Lắc lắc đầu, Lục Thanh nói: "Người đi về trước đi, ở trong này ta còn chuyện quan trọng cần dừng lại mấy ngày, xử lý việc nơi đây xong, ta sẽ tới Tử Lôi tông ngươi!"

Gật gật đầu Tử Thiên Lôi nói: "Hết thảy cần cẩn thận, tại kim thiên giới, nếu gặp phải người không vừa mắt, không cần phải lưu thủ. "

Nói xong Tử Thiên Lôi từ Không Giới lấy ra một thanh tiểu kiếm nhỏ màu vàng nhạt cùng một viên Lưu Ảnh châu đưa cho Lục Thanh, nói: "Đây là hộ pháp kiếm ấn của Tử Lôi tông chúng ta, là ta lúc trước đã dùng qua, tại kim thiên giới, tông môn ta cũng coi như có chút mặt mũi. Mà Lưu Ảnh châu này là giới đồ đi tới Tử Lôi tông ta, còn có phân bố của Hư Không Kiếm Vực, ngươi dựa vào đó mà thông qua Động Hư Kiếm Trận, trực tiếp truyền tống tới địa phương gần tử lôi tông ta nhất. "

"Bảo trọng!" Cuối cùng, , Tử Thiên Lôi vỗ vỗ bả vai Lục Thanh, sau đó hóa thành đạo kiếm quang màu tím hướng tới phương xa bắn đi.

"Lục đại sư, bảo trọng!" Đám người Đỗ Nguyên đồng thời ôm quyền nói.

"Các vị thỉnh!" Lục Thanh đồng dạng ôm quyền đáp lễ nói.

Đến cuối cùng, chỉ còn lại năm người Lô Luân. Lần này kim thiên Bách Chiến Bảng có thể nói là nằm ngoài dự kiến của mọi người. Bách Chiến bảng bị ma vô thường phá hỏng bài danh ký kết tự nhiên theo năm Kiếm Hoàng của kim thiên điện ngã xuống mà mất hết ý nghĩa, kim thiên Bách Chiến bảng cũng là mất đi bóng dáng.

Bất quá việc bài danh trên Bách Chiến Bảng đối với Lục Thanh cũng không quá trọng yếu.

"Lục đại sư!" Năm người Lô Luân đồng thời hướng tời Lục Thanh khom mình thi lễ, nói: "Ân cứu giúp, chúng ta suốt đời khó quên!"

"Các vị không cần khách sáo như thế!" Lục Thanh phất tay đánh một đạo Thiên Đạo lực nâng năm người dậy.

"Đại ân không lời nào cảm tạ hết được, về sau Lục đại sư nếu có việc cần đến Lô mỗ chỉ cần truyền kiếm thiếp đến tông môn Lô mỗ. Chỉ cần không là họa đến tông môn, vô luận là núi đao biển lửa, Lô mỗ đều có thể vì Lục đại sư làm một lần!" Lô Luân trầm giọng nói, ánh mắt kiên định vô cùng. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL

"Bốn người chúng ta cũng đồng dạng như thế, tin tưởng Lục đại sư lĩnh hội thiên nhân hợp nhất, đối với kiếm giả Nhân Đạo chúng ta cũng không có thành kiến gì. " Bên cạnh hai gã Kiếm Vương đại sư thuộc Nhân Đạo nói.

"Tự nhiên sẽ không!" Lục Thanh lập tức đáp ứng nói.

"Một khi đã như vậy, chúng ta liền không lưu lại quấy rầy, Lục đại sư bảo trọng! " Lô Luân ôm quyền nói.

"Năm vị thỉnh!" Nhìn thân ảnh năm người hóa thành kiếm quang dần biến mất cuối chân trời, ánh mắt Lục Thanh chuyển rời tới Kiếm Hồn chiến trường.

Đối với đám người Tử Thiên Lôi mà nói, Kiếm Hồn chiến trường cùng Sinh Tử Uyên hoàn toàn nối tiếp, lực lượng của Kiếm Tông căn bản không thể ngăn cản được. Nhưng đối với Lục Thanh mà nói đó lại là không thành vấn đề. Bán Long than cùng Tử Hoàng Kiếm Thân kinh phối hợp, khiến hắn có thể dễ dàng sử dụng Luân Hồi Kiếm Cương, sinh tử luân hồi cũng không thể khởi lên uy hiếp gì với hắn.

Mười ngày trôi qua.

Thân hình Lục Thanh lại xuất hiện bên trên Bách Chiến cốc. Khóe miệng Lục Thanh nổi lên nụ cười vừa long, thời gian mười ngày, trên cơ bản hắn đem cả Kiếm Hồn chiến trường quét sạch một lần, ngũ giai Sinh Tử thú gần như bị giết sạch không còn. Trừ bỏ có hơn mười con tự bạo Thú Đan, hơn nữa phía trước thu hoạch được, Lục Thanh tổng cộng thu hoạch được một trăm sáu mươi viên Thú Đan ngũ giai.

Mà linh dược, trong mười ngày hắn cũng tìm được không ít. Trong đó Lục Thanh cũng tìm được vài gốc linh dược vạn năm vẫn bảo trì được thuộc tính. Vì vài gốc linh dược này, Lục Thanh cũng cùng với lục giai Sinh Tử thú đại chiến vài lần. Tuy rằng cuối cùng cũng chiến thắng, nhưng lục giai Thú Đan lại không thể lấy được, Lục Giai Sinh Tử thú, thực lực đều tương đương với Kiếm Tông đỉnh phong, muốn giết chết quá khó khăn.

Cứ việc như thế, hơn nữa số lượng linh dược, thì cũng đã đủ để Tử Hoàng Kiếm Thân kinh của Lục Thanh đột phá tầng thứ tám. Có thể nói, mục đích của chuyến đi lần này, Lục Thanh đã hoàn toàn đạt được.

Tử Lôi tông!

Lục Thanh trầm ngâm một lát, hay là đi kiến thức một lần. Có Động Hư Kiếm trận, thời gian đi lại sẽ không quá nửa tháng. Không nói tổ tiên Lục gia hắn là Lục Thiên Thư có quan hệ xâu xa với Tử Lôi tông, coi như là vì việc di chuyển tương lai của Tử Hà Tông, cùng với việc đối phó Bạch Phát ma nữ, hắn cũng nên đi một chuyến.

Vừa nghĩ đến, ý niệm trong đầu Lục Thanh liền động, nhất thời tại chỗ vang lên tiếng kiếm ngâm thê lương ngắn ngủi, thân hình Lục Thanh tức khắc biến mất.

Trăn Hồ.

Trăn Hồ là một địa phương ở giữa giao giới của bốn tông Thủy Vân, Hán Địa, Huyền Nguyên, Bắc Minh, là một vùng đất liên hiệp cả bốn tông.

Trăn hồ thập phần rộng lớn, có phạm vi chừng năm mươi dặm, ở trung ương hồ là một đảo nhỏ có tên là Hồ Tâm đảo phạm vi chừng mười dặm, trên đảo có một trấn nhỏ gọi là Tần Hoằng trấn.

Nhìn đám người chung quanh qua lại trên đường, Lục Thanh không khỏi sinh ra một cổ cảm giác quen thuộc. Lại nhìn tới chung quanh một mảnh nước biếc, trong lòng Lục Thanh không khỏi ngẩn ra. Nơi này cùng với Trăn Đồng trấn lúc trước nhìn thấy Cẩm Tửu hai vị Kiếm Hoàng có chút giống như, so với Trăn Đồng trấn, Tần Hoằng trấn càng thêm vài phần hưng thịnh.

Ở ngã tư đường, thỉnh thoảng lại có tiếng rao hang vang lên.

"Bánh bao hấp nóng hổi, chỉ cần một Thanh Ngọc tệ. !"

"Cổn Độn, thơm ngon vừa miệng, chỉ cần ba Thanh Ngọc tệ. !"

Từng tiếng rao hàng không dứt vang bên tai, quầy hang này đó bên đường là tiểu sinh ý, không vào được phường thị buôn bán. Bất quá đối với tông dân bình thường mà nói, đó cũng là lựa chọn tốt nhất.

Ánh mắt vi miết, cổn độn quán liền tiến nhập mi mắt Lục Thanh. Bán cổn độn là một lão nhân tầm sáu bảy mươi tuổi, chòm râu hoa râm, bất quá sắc mặt lão nhân thập phần hồng hào. Giờ phút này trên tay lão đang bưng một chiếc bát xanh biếc đầy cổn độn đặt lên bàn.

Cái mũi hơi giật giật, Lục Thanh đột nhiên nghĩ đến, hắn cũng đã có nửa năm thời gian không có nếm qua thứ gì.

Kiếm giả bước vào cảnh giới Kiếm Hồn, cũng đã đi vào giai đoạn tích cốc, chỉ cần mỗi ngày phun ra nuốt vào nguyên khí trời đất, nuôi dưỡng khí huyết, không ăn cũng không có vấn đề gì.

Nửa năm nay, mỗi ngày Lục Thanh đều trong trạng thái khổ tu, cũng không có ăn cái gì. Hiện giờ ngửi thấy hương vị cổn độn, cũng khiến hắn nhớ lại quán cổn độn ở trong trấn Triều Dương, đáng tiếc hiện giờ đã không thể thấy được. Vừa suy nghĩ, bước chân Lục Thanh bất tri bất giác đã tới trước quán cổn độn.

Lão nhân bán cổn độn rõ ràng sửng sốt, xem Lục Thanh một thân trường bào màu xanh, tuy rằng không có đeo bội kiếm, nhưng trong lúc giơ tay nhấc chân đều tràn ngập một loại hài hòa. Tuy rằng đoán không ra thân phận Lục Thanh, nhưng lão nhân cũng trải qua sự đời nhiều năm, vừa nhìn liền biết, thanh niên trước mặt này sợ không phải hạng tầm thường.

Bất quá, này đó cùng hắn có cái gì quan hệ đâu. Nhìn đến sắc mặt Lục Thanh ôn hòa, trong lòng lão nhân liền sinh ra thân cận.

"Tiểu huynh đệ đến làm một chén Cổn Độn. " Lão nhân cười nói.

Gật gật đầu, Lục Thanh nói: "Cho một chén cổn độn!"

"Ha ha, tiểu huynh đệ người chờ chút!" Lão nhân nhiệt tình nói.

Bàn tay thuần thục đem cổn độn nhúng vào nước dùng, tay khác cầm một chiếc muôi đảo lên.

Chiếc muôi trong tay lão nhân đảo qua, múc lên một muôi nước đổ vào trong bát. Ở trong mắt Lục Thanh động tác của lão nhân đúng là Cử Trọng Nhược Khinh, từ đầu tới cuối đều không có một giọt nước sôi nào bắn ra ngoài, mà Lục Thanh chú ý tới, từ đầu tới cuối lão nhân đều không có liếc mắt nhìn vào bát mì.

Không có một giọt nước sôi lọt ra, không chế lực đạo như thế, Lục Thanh phỏng chừng, coi như là kiếm pháp đạt tới Cử Trọng Nhược Khinh cũng phải mất vài năm quen thuộc mới được. Lão nhân này cư nhiên lại có tạo nghệ như vậy.

Lục Thanh tự nhiên nhìn ra, trên người lão nhân này không có Kiếm Nguyên khí tồn tại, cũng không có nửa phần dấu vết tu luyện. Như vậy một thân khống chế lực đạo cũng khiến Lục Thanh có chút nghi hoặc.

Nhìn thấy lão nhân đem một chén cổn độn ngào ngạt hương vị đi tới trước mặt, Lục Thanh không nhịn được mở miệng hỏi: "Lão bá, người làm cổn độn đã bao nhiêu lâu!"

Hiển nhiên biết Lục Thanh muốn hỏi cái gì, chỉ thấy lão nhân phe phẩy đầu cười cười nói: "Ta từ hai mươi tuổi bắt đầu ở đây bán cổn độn, mỗi ngày nấu nước trộn mì, hiện giờ cũng đã hơn sáu chục tuổi. Hơn ba mươi năm công phu mới có trình độ như vậy, thói quen mà thành, chỉ có chút tạo nghệ mà thôi!"

Bình luận