Bất Diệt Kiếm Thể

Chương 449: Thiên Đạo uy, kiếm nuốt lôi kiếp!


Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: https://truyenfull.vn

Không gian sóng gợn!

Bên ngoài trấn Triêu Dương. Sắc mặt Vĩnh Sinh Kiếm Hoàng có chút khó coi nhìn chằm chắm vào Lôi kiếp trên bầu trời. Có thể tụ tập Lôi khí trong trấn Triêu Dương, đạt tới trình độ như thế, ngoài Luyện Tâm kiếm Lục Thanh ra còn người khác sao.

Hơn nữa, hắn tụ tập đâu phải Lôi khí, rõ ràng là Thiên Lôi khí, thậm chí là Lôi kiếp lực!

"Vô Song, ngươi không phải nói Lục Thanh là thuộc tính Phong Lôi sao, như thế nào hiện tại Lôi thuộc tính lại thành Thiên Lôi?"

"Sư thúc, ta không biết!" Giờ phút này Tần Vô Song cũng là sắc mặt tái nhợt. Xem uy thế giờ phút này Lục Thanh thi triển ra, thậm chí bản thân hắn còn không làm nổi. Trống rỗng ngưng kết lực lượng thuộc tính mà bày ra uy thế như vậy, hắn rốt cuộc hiểu được, vì cái gì mà phía trước Tử Dương Kiếm Hoàng muốn hắn lập Kiếm Thần thệ ước.

"Sư thúc! Lục Thanh hắn!" Trên mặt Lạc Thiên Phong cũng lộ ra thần sắc khiếp sợ: "Thuộc tính của Lục Thanh hắn?

"Người này phúc duyên thâm hậu, thuộc tính, ta cũng không rõ ràng lắm!" Tử Dương Kiếm Hoàng lắc lắc đầu nói. Đối với chuyện lúc trước của Lục Thanh, lão cũng có nghe nói, điều này làm cho trong lòng lão chân chính coi trọng Lục Thanh. Nhưng nếu trước kia là coi trọng, như vậy hiện tại chính là mong đợi, chờ mong lần này bế quan Lục Thanh có thể xuất ra thực lực như thế nào.

Bất quá, xem phản ứng hiện giờ của Lục Thanh, lúc này mới mười lăm ngày, chẳng lẽ hắn đã ngưng kết Kiếm Hồn thành công? Mà thành công sao lại kinh thế hãi tục như vậy?

Cho dù là Tử Dương Kiếm Hoàng trong lòng cũng bán tín bán nghi. Chẳng lẽ hắn tu luyện cũng không cần củng cố sao?

Trong lòng nghĩ, ánh mắt Tử Dương Kiếm Hoàng vẫn gắt gao địa nhìn thẳng đến Lôi Long bốc lên kia. Theo hai con Lôi Long truy đuổi Lôi cầu càng lên càng cao, một cỗ khí tức hoang dã vô cùng nồng đậm lan tràn ra. Khí Hoang dã này tinh thuần vô cùng, cho dù là Kim Dương Thần Điểu, trong mắt cũng để lộ ra thần sắc hâm mộ.

Lục phủ, bên trong căn phòng Hắc Thiết.

Cả người Lục Thanh để lộ ra một tầng tia khí màu xanh nhè nhẹ. Bên trong tầng tia khí thậm chí còn bí mật mang theo từng sợi tới màu vàng kim. Vô tận tia khí tụ tập, ở chung quanh hư không mười trượng, một mảnh chân không dập nát không còn. Mà Lục Thanh lẳng lặng đứng ở bên trong mảnh chân không dập nát, lực vặn vẹo của chân không đến một góc áo của hắn cũng không làm nhúc nhích được.

Cảm ứng Lôi kiếp trên đỉnh đầu, khóe miệng Lục Thanh hiên ra một nụ cười nhẹ. Hắn hiện tại cũng không muốn cùng với Lôi kiếp lãng phí thời gian.

Cước bộ hướng về phía trước một bước, ngay sau đó, thân hình Lục Thanh liền biến mất, ở tại chỗ để lại một tiếng kiếm ngâm thê lương ngắn ngủi.

Trên hư không năm trăm trượng, tại chỗ hai đầu Lôi Long truy đuổi Lôi cầu trống rỗng hiện ra thân hình của Lục Thanh.

"Lục Thanh!" Trong mắt Huyền Thanh đầy vẻ kinh hãi. Lôi cầu kia, thế nhưng mà do Thiên Lôi của Lôi kiếp ngưng tụ mà thành, lực lượng đủ để chấn động không gian, sinh ra không gian sóng gợn. Mà giờ phút này, Lục Thanh cứ như vậy đứng ở bên cạnh như không có gì.

Ánh mắt như điện, Lục Thanh đứng ở bên cạnh Lôi cầu, hai mắt nổi lên thần mang màu tím trắng. Ánh mắt đó giống như xuyên qua không gian, đảo qua bên ngoài trấn Triêu Dương. Theo ánh mắt đảo qua, cùng với đó là một cỗ tia khí bễ nghễ tung hoành khó thể ngôn dụ. Mỗi một kiếm giả cảm nhận được ánh mắt này, đều cảm thấy Kiếm Chủng của chính mình run rẩy kịch liệt. Cho dù là Lạc Thiên Phong, kể cả chưa bị thương, cảm nhận được ánh mắt này, cũng là tâm thần lay động.

Bất quá trong mắt hắn cũng lộ ra mừng rỡ vô cùng.

"Tốt! Tốt! Tốt!" Lạc Thiên Phong cất tiếng cười to, lập tức nhìn về phía khuôn mặt Tần Vô Song có chút tái nhợt nói: "Tần Vô Song, ngươi chờ chịu chết đi!"

"Sư thúc! Kia hai người. "

"Hai người!" trong mắt Vĩnh Sinh Kiếm Hoàng lộ ra thần quang kinh người: "Hai cái vô liêm sỉ!"

Ánh mắt Tử Dương Kiếm Hoàng lộ ra vẻ châm chọc nói: "Tần Khổ, ngươi không cầu thực lực bản thân tăng lên, ngược lại sử dụng thủ đoạn đê tiện. Ngươi cho là Tử Hà tông chúng ta không thể tưởng tượng ra được sao?"

"Ngươi. .. !" Ánh mắt Vĩnh Sinh Kiếm Hoàng biến ảo không chừng, nhưng cuối cùng vẫn là thở dài một hơi. Hiện giờ đã lập ra Kiếm Thần thệ ước, muốn đổi ý nhất định sẽ bị Kiếm Thận điện truy cứu. Đặc biệt là lấy uy nghiêm cảu Kiếm Thần mà lập lời thề, không thể xúc phạm được. Nếu không Kiếm Thần điện tuyệt đối không nói nhiều vô nghĩa, tông môn cũng sẽ gặp phải tai ương ngập đầu

"Sư thúc!" Tần Vô Song trầm giọng nói.

Nhìn thấy ánh mắt Tần Vô Song dần khôi phục trấn định, ánh mắt Vĩnh Sinh Kiếm Hoàng có chút dãy dụa, nhưng chung quy vẫn không nói cái gì nữa.

Lại nhìn tới Lục Thanh. Sau khi quét mắt nhìn một vòng, Lôi cầu sau lưng hắn chợt nổi lên, ở trên không trung hóa thành một thanh cự kiếm thông thiên cao đến hai trăm trượng. Hai con Lôi Long trong nháy mắt quấn quanh cự kiếm, trong giây lát, Thiên Đạo lực trong phạm vi mười dặm mãnh liệt tụ tập lại.

Hai đầu Lôi Long ngửa mặt lên trời rống to, một cỗ Phong Lôi Kiếm Ý mang theo đại thế đồ sộ, cùng với chính khí bàng bạc bốc lên. Trong giây lát, bên cạnh thanh cự kiếm xuất hiện một hư ảnh cự kiếm ba trăm tượng màu tím trắng. Hư ảnh này ngưng đọng như thực chất, chung quanh còn bao vây lấy một tầng tia khí màu xanh xem lẫn màu vàng du đãng. Thiên Đạo uy phô thiên cái địa khuếch tán ra chung quanh.

"Thiên Đạo lực, Kiếm Tông tiểu thiên vị đỉnh phong!" Vĩnh Sinh Kiếm Hoàng cơ hồ là nghiến răng nghiến lợi nói.

"Đây là kiếm thức gì, thế nhưng có được uy thế như vậy?" Tầm Thiên Kính có chút không thể tin được nói: "Trong Tử Tiêu Phong Lôi kiếm không có kiếm thức như vậy. "

Hơi hơi ngẩn ra, Minh Tịch Nguyệt tựa hồ như nghĩ tới cái gì, lập tức mở miệng nói: "Thức thứ hai mươi của Tử Tiêu Phong Lôi kiếm!"

"Thức thứ hai mươi của Tử Tiêu Phong Lôi kiếm? Này là. .. ?" Trên mặt Tâm Thiên Kính ửng hồng lẩm bẩm.

"Cùng năm đó Kiếm Hoàng Lục Thiên Thư vượt qua!" Huyền Minh tiếp lời nói.

"Hay!" Tử Dương Kiếm Hoàng hiểu rõ pháp tắc, đối với thanh cự kiếm thông thiên Lục Thanh ngưng tụ ra lúc này cũng tán thưởng không thôi. Một kiếm này dĩ nhiên bắt chước nhân kiếm hợp nhất mà thi triển ra kiếm thức, tuy rằng chỉ là giống, nhưng mà thêm cảnh giới kiếm xuất pháp tùy của Kiếm Tông, cũng bày ra uy lực kinh người. Một kiếm này, chỉ thuần túy là uy lực đã đủ để Kiếm Tông trung thiên vị phải nhượng bộ lui binh, chỉ có Kiếm Tông đại thiên vị mới có thể thong dong đón đỡ.

Trong trấn, ngoài trấn, lúc này ánh của tất cả mọi người đều tụ tập lên chín tầng trời. Đại thế do phần đông kiếm giả tụ tập không chút ảnh hưởng với Lục Thanh. Ở chung quanh Lục Thanh, khí thế vô hình vừa tới lập tức tự động tách sang hai bên.

Không có chút do dự, chuôi thông thiên cự kiếm mang theo tiếng kiếm ngâm kinh thiên hướng thẳng lên chín tầng trời đâm tới. Ở chung quanh mũi kiếm, không gian sóng gợn đuổi dần khuếch tán, mau chóng hóa thành không gian sóng cồn mãnh liệt. Thiên Đạo uy lan tràn, khí thế đó, tựa như muốn đem cả bầu trời phá vỡ.

Lôi Vân bao phủ phạm vi vài dặm trên bầu trời tựa như cảm nhận được nguy cơ, bất quá đạo Thiên Lôi thứ hai còn chưa kịp đánh xuống, thông thiên cự kiếm đã đâm vào giữa Lôi Vân.

Hai đầu Lôi Long đồng thời rít gào. Tại sâu trong Lôi Vân, thân hình Lục Thanh hiển hóa đi ra. Toàn lực vận chuyển Tử Hoàng Kiếm Thần kinh, hơn nữa Lục Thanh có được Phong Lôi Kiếm Khí có thuộc tính Thiên Lôi dẫn đường, Thiên Lôi trong Lôi Vân còn chưa kịp nổi lên, liền biến thành Lôi kiếp lực tinh thuần, bị Lục Thanh hấp thu vào trong cơ thể. Kiếm Thể cấp Thanh Phàm tầng thứ bảy theo Lôi kiếp lực rèn luyện, nhất thời lại tăng lên.

Cùng lúc đó, bên trong Kiếm Chủng lại nhảy ra một đạo Lôi kiếp lực màu tím đen. Lôi kiếp lực của Lôi Vân gặp phải Lôi kiếp lực màu tím đen đó, liền giống như trăm sông đổ về một biển nhanh chóng vọt tới, theo Lôi kiếp lực màu tím đen ước thúc mà rèn luyện Kiếm Thể cấp Thanh Phàm cho Lục Thanh.

Hơn mười lần hô hấp sau, trong ánh mắt kinh hãi của mọi người, từ bên trong Lôi kiếp khủng bố, thế nhưng lại có vô số tia khí tê toái mở ra. Hai đại Kiếm Hoàng ẩn ẩn cảm thấy, lực lượng của Lôi kiếp này theo cự kiếm của Lục Thanh đâm vào, bắt đầu không ngừng suy nhược. Bất quá dù sao bọn họ cũng không phải người độ kiếp, ý chí của Thiên Đạo che chắn, bọn họ còn không thể đột phá, mạnh mẽ tra xét.

Từng luồng sáng màu tím trắng chớp động, một tiếng kiếm ngâm thê lương vang lên, thân hình Lục Thanh chợt lóe lên, vài dặm khoảng cách trong nháy mắt vượt qua, đi tới trước mặt đám người Tử Dương Kiếm Hoàng,

Tốc độ thật nhanh!

Đến Lạc Thiên Phong cũng cảm thấy chấn động trong lòng. Tốc độ như vậy, cho dù hắn dùng toàn lực cũng chỉ có thể bằng được một nửa, mà hắn đã là Kiếm Tông trung thiên vị.

Lục Thanh vừa hiện thân, đại thế bàng bạc của Tử Hà tông nhanh chóng bốc lên, chỉ trong giây lát, đã tăng đến độ cao khiến kẻ khác kinh hãi.

"Quả nhiên là trời giúp Tử Hà tông ta. Lục Thanh, ngươi cùng tông chủ Tần Vô Song của Thanh Ngọc tông đánh một trân, bất luận sinh tử. Tử Hà tông ta liền để bọn họ rời đi, Kiếm Thần thệ ước đã lập, ngươi có đồng ý đánh một trận không?" Ngôn ngữ của Tử Dương Kiếm Hoàng bí mật mang theo cả đại thế của Tử Hà tông. Lời vừa thốt ra, nhất thời trên bầu trời vang lên tiếng sấm cuồn cuộn.

Trong mắt Lục Thanh hiện lên hai luồng thần quang màu tím trắng, tựa hồ muốn xuyên thấu qua Tần Vô Song, con ngươi của Vĩnh Sinh Kiếm Hoàng chợt co rụt lại.

"Ngày nào đó, là ngươi!" Lục Thanh nhàn nhạt liếc mắt nhìn Vĩnh Sinh Kiếm Hoàng một cái. Tuy rằng Lục Thanh chỉ là Kiếm Tông tiểu thiên vị, nhưng một cái liếc mắt này cũng khiến cho Vĩnh Sinh Kiếm Hoàng sinh ra cảm giác bị nhìn thấu.

Thần thông Kiếm Nhãn thật sắc bén!

"Tiếp một kiếm của ta, không chết liền tha cho ngươi!" Ánh mắt chuyển tới Tần Vô Song, Lục Thanh lạnh nhạt nói. Trong ngôn ngữ không có biểu lộ tình tự ba động gì.

Trên mặt dâng lên nhất mạt ửng hồng, Tần Vô Song lạnh giọng nói: "Tiểu bối, khẩu khí thật lớn!"

"Ồn ào!" Lục Thanh bước lên một bước, tiếng kiếm ngâm thê lương lại vang lên. Tiếp theo, trong ánh mắt kinh hãi của Tần Vô Song, thân hình của Lục Thanh trong nháy mắt đã xuất hiện cách hắn hai trượng. Quyền phải trực tiếp đánh ra, giống như một đường kiếm cơ bản, không có chút nào hoa lệ. Trên nắm tay phải của Lục Thanh vang lên tiếng rít thê lương như tiếng kiếm ngâm. Giờ khắc này mọi người đều cảm thấy, nắm tay của Lục Thanh ở trước mắt biến ảo lên, đuổi dần kéo dài ra thành một thanh Thần Kiếm sắc bén.

Bình luận