Bất Diệt Kiếm Thể

Chương 447: Kiếm Tông xuất thế, song long hí châu! ( trung )


Trong đại sảnh của Lục phủ.

Trên mắt Nhan Như Ngọc đầy vẻ lo lắng, giờ khắc này nàng không hề là một kiếm giả, chỉ là một người mẹ bình thường.

Ở bên cạnh, Hoàng Linh Nhi gắt gao nắm chặt tay nàng. Cùng Nhan Như Ngọc giống nhau đó là trên mặt Hoàng Linh Nhi cũng đầy lo lắng, bất quá bên trong cũng đầy kiên định. Hoàng Linh Nhi kiên định tin tưởng, sư phụ nàng nhất định thuận lợi ngưng kết Kiếm Hồn. Sự tin tưởng này, từ lúc nàng bái làm môn hạ của Lục Thanh cũng không chút biến hóa. Hiện giờ theo tu vi cùng kiến thức biến hóa, sự tin tưởng này đã khắc thật sâu vào trong lòng nàng.

Bên cạnh, Đoạn Thanh Vân cùng Dư Cập Hóa đều là vẻ mặt ngưng trọng. Hư không bên ngoài trấn Triêu Dương, bọn họ đứng ở đây vẫn thấy rõ ràng. Uy thế chiến đấu như vậy, đã không phải bọn họ có thể nhúng tay vào được. Nhìn quầng sáng màu vàng tím bao phủ trên đỉnh đầu, cho dù là một tia thanh âm ở bên ngoài cũng bị ngăn cản lại.

Một lát sau, ánh mắt hai người lại nhìn về phương hướng sân viện Lục phủ. Mười lăm ngày, đã mười năm ngày trôi qua. Hiện giờ đại địch đến xâm phạm, lại thừa dịp Lục Thanh ở thời điểm mấu chốt ngưng kết Kiếm Hồn. Ngưng kết Kiếm Hồn khác với kiếm giả Trúc Cơ, thậm chí so với Kiếm Chủ độ nguyên khí kiếp còn muốn nguy hiểm hơn vài lần. Một khi thất bại, đó là không có đường sống gì, đến lúc đó ba hồn tiêu tán, bảy phách theo sát, đến cơ hội luân hồi cũng không có, ở trong trời đất tan thành mây khó. Ngưng kết Kiếm Hồn, đúng là quá trình cửu tử nhất sinh.

Bất quá đây chỉ có thể đem nói với người khác!

Bên trong căn phòng Hắc Thiết, nhè nhẹ từng đợt từng đợt Thiên Lôi cùng Thiên Phong ở trên người Lục Thanh lưu chuyển không thôi. Bất quá hư không chung quanh lại thần kỳ bình tĩnh, thậm chí đến một chút chân không cũng đều không có thành hình, mà bộ quần áo xanh trên người Lục Thanh cũng không có nửa điểm tổn hại. Thiên Lôi cùng Thiên Phong ở mặt trên du động, liền giống như rồng nhập biển, không có chút trở ngại.

Cơ mặt Lục Thanh có chút vặn vẹo, Thiên Đạo lực ở chung quanh tụ tập tới trên người, khiến cho hắn không thể nhúc nhích mảy may. Hai nắm tay nắm chặt, từng giọt mồ hôi to bằng hạt đậu bị Thiên Đạo lực đánh thành khí hệ Thủy tối căn nguyên rồi lập tức tiêu tán trong hư không.

Ở chung quanh, tầng sáng màu xanh ngọc chợt lóe lên, Thanh Ngọc tiểu kiếm vẽ lên một đạo hư ảnh hiển hóa ra không trung.

"Tử Hoàng Kiếm Thân Kinh tầng thứ bảy, nhanh như vậy! Lúc trước ta cũng phải mất tới mười năm a!" Thanh âm có chút cảm khái của Diệp lão truyền ra, bất quá thanh âm này cực nhỏ, không có truyền tới tai Lục Thanh.

Thiên Đạo lực trong phạm vi mười tám dặm tụ tập mà đến, bất quá Huyền Thanh ở bên ngoài lại không có một chút phát hiện, hết thảy đều được Diệp lão khống chế trong tay.

Nhìn lại hư không bên ngoài trấn Triêu Dương, còn có ánh sáng pháp tắc trên chín tầng trời, trong lòng Huyền Thanh đầy khẩn trương, đồng thời ánh mắt hắn nhìn về phương hướng thú khư đầy trầm trọng.

Nhưng mà, ngay tại giờ khắc này, trong lòng Huyền Thanh chợt sinh ra cảm giác nguy cơ vô tận. Cảm giác này cơ hồ trong nháy mắt liền rơi vào trong lòng. Bên trong thức hải của Huyền Thanh, một thanh tiểu kiếm màu vàng lợt kịch liệt run rẩy, giống như biểu thị cái gì.

Không chút nghĩ ngợi, thân hình Huyền Thanh lập tức lăng không bay lên. Bất quá như vẫn chậm một bước, trong hư không một đạo Kiếm Cương gần như vô hình trống rỗng xuất hiện, lập tức chém đứt cánh tay trái của Huyền Thanh. Đồng thời một đạo Kiếm Cương khác nhắm thẳng vào hai khớp xương chân của Huyền Thanh. May mắn Huyền Thanh phản ứng kịp, nếu không nột đòn này cứ thế đi xuống, Huyền Thanh không chết cũng trở thành tàn phế.

"Tiểu nhân đê tiện, đi ra!" Trong hư không, Huyền Thanh giận quát một tiếng. Từ chỗ mi tâm chợt xuất hiện hai thanh tiểu kiếm màu vàng lợt bắn nhanh ra, giống như xuyên quan không gian, trong nháy mắt bắn vào hai chỗ hư không.

Hai tiếng hừ lạnh vang lên, ở trước mặt Huyền Thanh mười trượng, hai đạo thân ảnh hiển hóa ra. Đây là hai gã tầm trung niên, thân mặc võ y màu trắng, trên thân hai người có vây một tầng Kiếm Cương trong suốt, đến khí tức trên người cũng như có như không.

"Thần thông Thức Kiếm! Không nghĩ tới ngươi cư nhiên có được thần thông Thức Kiếm, nếu không vừa rồi đã bị một kiếm của hai huynh đệ chúng ta chém thành hai mảnh. " Người trung niên đứng bên trái vẻ mặt âm trầm nói: "Một tông môn cấp Thanh Phàm nhỏ nhỏ, cư nhiên còn có được thần thông bí pháp, xem ra chúng ta vẫn là coi khinh các ngươi. "

Ánh mắt Huyền Thanh ngưng trọng, vận chuyển Kiếm Nguyên che lại huyết mạch cánh tay trái, mở miệng nói: "Hai vị đến từ Kim Thiên giới sao?"

"Không sai, đúng là Kim Thiên giới. "

Liếc nhìn hai người một cái, Huyền Thanh nói: "Vĩnh Sinh Kiếm Hoàng cùng hai vị ưng thuận cái gì, Tử Hà tông chúng ta nguyện ý dâng tặng gấp đôi!"

"Gấp đôi!" Hai gã liếc mắt nhìn nhau một cái, đồng thời cười nhạo một tiếng.

"Đáng tiếc thứ chúng ta cần chỉ có Kiếm Hoàng mới có thể có. "

"Sư thúc ta cũng đồng dạng là Kiếm Hoàng!" Huyền Thanh trầm giọng nói. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - https://truyenfull.vn

Lắc lắc đầu, một trong hai gã mở miệng nói: "Vĩnh Sinh Kiếm Hoàng mở miệng trước tiên, huynh đệ chúng ta tuy rằng giết người vô số, bất quá vẫn cần một ít danh dự. "

Liếc mắt nhìn hai người một cái thật sâu, Huyền Thanh mở miệng nói: "Như vậy Tử Hà tông chúng ta thêm cho hai vị hai viên Duyên Thọ đan thì sao?"

"Duyên Thọ Đan?" Hai người liếc nhau, Huyền Thanh vừa nói ra, bọn họ liền biết được đan dược này có công hiệu như thế nào.

"Thế nào, ta xem hai vị đều là tu vi Kiếm Vương trung thiên vị, tuổi tác cũng xấp xỉ ta, nếu có đủ thời gian hẳn là có thể đạt tới Kiếm Hoàng. Ta nghĩ hai vị hẳn là rõ ràng, kiếm giả tu luyện, cầu chính là tu vi tinh tiến, rồi mới cầu những thứ khác. " Từ trong hư không hạ xuống, Huyền Thanh bình tĩnh nhìn hai người nói: "Mà Tử Hà tông ta, trải qua thiên tân vạn khổ mới có được Duyên Thọ đan, một khi ăn vào liền ít nhất kéo dài năm mươi năm tuổi thọ, hơn nửa còn có công hiệu trú nhan!"

"Lời này là thực!" Đối diện, trong mắt hai gã trung niên đồng thời bắn ra hai đạo thần quang kinh người. Duyên Thọ đan, đối với tu vi dưới Tông Sư cảnh giới Kiếm Phách, đó là hấp dẫn tuyệt đối. Duyên Thọ đan, đan dược có công hiệu nghịch thiên đoạt mệnh như vậy, cho dù là Kim Thiên giới cũng khó mà thấy được. Cho dù từng xuất hiện qua, kia cũng cùng lắm là kéo dài hai mươi năm tuổi thọ, đối với Đại Sư cảnh giới Kiếm Hồn bọn họ mà nói, thời gian như vậy, trên thực tế cũng không có nhiều hiệu quả.

Nhưng mà nếu đúng như lời Huyền Thanh nói, Tử Hà tông bọn họ cư nhiên chiếm được chí bảo như vậy. Không nói có thể kéo dài trên năm mươi năm tuổi thọ, cho dù ba, bốn mươi năm, cũng đủ để chuyện tình chuyển biến

Kiếm giả, bất nhập Kiếm Phách, khó tránh luân hồi. Dưới Kiếm Phách, thứ cần tranh đó là thời gian.

Nếu nói hai người đối với chính mình đạt tới Kiếm Hoàng có ba thành nắm chắc, như vậy sau khi có được Duyên Thọ đan, có thêm năm mươi năm dùng để tích lũy, như vậy liền phải có sáu thành, thậm chí cảnh giới Kiếm Phách xa xa kia, cũng có thể có một tia hy vọng.

Biết lời nói của mình đã đả động hai người, tâm tình Huyền Thanh cũng hơi hơi bình tĩnh lại. Hắn không sợ chết, bất quá đối mặt với hai Kiếm Vương trung thiên vị, đặc biệt lại giỏi ẩn hình ám sát, cho dù hắn không bị chặt đứt một tay, cũng không nắm chắc có thể bao vệ trong khuôn viên hơn mười trượng. Một khi lan đến gần chỗ căn phòng Hắc Thiết, hậu quả thực không thể chịu nổi.

Tựa hồ là truyền âm thương lượng một lát, một gã rốt cuộc cũng mở miệng nói: "Không thể không thừa nhận, ngươi thắng! Đồ vật đó của ngươi chúng ta không thể cự tuyệt, thứ đó đâu?"

Từ trong lòng lấy ra một chiếc bình Tử Ngọc tủy ném cho hai người, ánh mắt Huyền Thanh liền tập trung nhìn tới hai người.

Đem bình ngọc mở ra, liền có một mùi hương thanh mát truyền ra, bên trong ẩn chứa sinh cơ không thể dùng lời để nói. Chỉ là hít một hơi, hai người liền cảm thấy khí huyết cả người dâng lên, huyết nhục toàn thân trong một khắc đều cảm thấy thư sướng.

"Không sai, là thật, còn có một viên đâu?" Đem chiếc bình thu hồi lại, một gã trung niên nhìn tới Huyền Thanh.

Khẽ cười một tiếng, Huyền Thanh nói: "Đây là thành ý của tông môn ta, còn một viên nữa đợi cho việc này chấn dứt tự nhiên có thể lấy ra cho hai vị. Tại hạ có thể lập tâm ma thệ ước. "

Tâm ma thệ ước, ở trong mắt Đại Sư cảnh giới Kiếm Hồn mà xem, so với Kiếm Thần thệ ước còn muốn tốt hơn nhiều. Nghe Huyền Thanh nói như thế, hai người cũng đều yên tâm.

Tiếp tục, Huyền Thanh không có gì do dự, lập tức lập tâm ma thệ ước. Chỉ cần việc nơi đây xong, nhất định đem một viên Duyên Thọ đan khác dâng tặng, Tử Hà tông không có gì truy cứu.

"Tốt lắm, huynh đệ chúng ta nếu đã hứa hẹn, như vậy cũng không thể lại ra tay với mấy người Vĩnh Sinh Kiếm Hoàng, bất quá nơi này, chúng ta có thể giúp ngươi canh giữ. " Hai người trung niên nhìn nhau một cái, lập tức mở miệng nói.

"Vậy đa tạ hai vị. " Sắc mặt Huyền Thanh có chút tái nhợt, lập tức ngồi xếp bằng xuống. Phía trước một đạo Kiếm Cương, chẳng những chặt đứt cánh tay hắn, mà kinh mạch trong cơ thể cũng bị chấn động rất nhiều. Hiện giờ đã thuyết phục hai người, Huyền Thanh liền không hề cường ngạnh mà ngồi xếp bằng xuống, tu bổ lại kinh mạch bị thương.

Bên ngoài trấn Triêu Dương.

Tần Vô Song gầm lên một tiếng, Thanh Mộc Thần Kiếm dọc theo vô số đạo quỹ tích vặn vẹo quấn quanh hướng về phía trước bắn ra. Trường Sinh Khí bắt đầu khởi động, nhất thời hóa thành một gốc cây cổ thụ màu xanh trắng che trời, vô số cành lá đó là vô số đạo Trường Sinh Kiếm Cương. Lực trời đất dung nhập vào, nhất thời sinh ra một cỗ uy nghiêm lớn lao, hướng thời hai người Huyền Minh cùng Tầm Thiên Kính quét ngang.

Trong hư không, Kim Dương Chân Hỏa mãnh liệt, Tốn Phong sắc bén, Trường Sinh khí liên miên hỗn hợp một chỗ, nhất thời tuôn ra chân không gợn sóng bàng bạc, chân không lại dập nát, rồi lập tức diễn hóa thành không gian sóng gợn mơ hồ. Trong nháy mắt không gian sóng gợn khuếch tán ra ngoài, thân hình ba người đồng thời thối lui về sau.

Vừa thối lui lai, ánh mắt Tần Vô Song lập tức quét nhìn đến chiến trường của Kiếm Chủ. Lúc này, trong lòng hắn bỗng sinh ra một tia bất an.

Không đúng, Tử Hà tông như thế nào chỉ có hai gã Kiếm Chủ cảnh giới Giả Hồn, những người khác đâu? Chẳng lẽ canh giữ trong trấn Triêu Dương? Vì sao thần sắc bọn họ lại trấn định như thế?

Bình luận