Bất Diệt Kiếm Thể

Chương 421: Kiếm Tông, trận chiến mở màn (hạ)


Trong lòng Phá Quân kinh hãi tới cực điểm. Tốc độ của Lục Thanh giống như quỷ mị, cho dù hắn có thi triển Huyết Sát bộ tới cực chí, vẫn như trước thua kém nửa phần. Thần Kiếm Huyết Vân cơ hồ hóa thành một đoàn huyết ảnh, Huyết Sát Kiếm Cương gào thét bắn ra, bao phủ phạm vi chung quanh Lục Thanh hơn mười trượng. Từng tảng lớn chân không liên tục dập nát thoát phá.

Nhưng mà Lục Thanh giống như không hề nhìn thấy, trên người hắn một tầng sáng xanh nhàn nhạt như ẩn như hiện. Một chỉ điểm ra, bất luận là chân không dập nát, hay là Huyết Sát Kiếm cường đều lập tức tán loạn, không có lý do gì hết, thật giống như cùng một căn nguyên.

Lần đầu tiên Phá Quân phát hiện, chính mình đối mặt với một ngón tay, kiếm pháp cũng không có thi triển, vậy mà cơ hồ khiến hắn thổ huyết, mà lại không có biện pháp nào ngăn cản.

Kiếm xuất pháp tùy, qua phá căn nguyên!

Đối phương thậm chí cũng đã gần dung nhập cảnh giới đó vào trong bộ pháp. Trên tốc độ, cho dù hắn là Kiếm Vương đại thiên vị cũng phải thua kém một bậc.

Trong nháy mắt có quyết định, lập tức Phá Quân dừng lại cước bộ, chân phải bước tới một bước, một tầng sóng gợn từ dưới chân hắn khuếch tán ra bốn phía.

Hưu

Huyết Sát Kiếm Cương dài trăm trượng lăng không hiện lên, trong hư không như vang lên tiếng sóng biển. Chẳng qua, biển này là khôn cùng huyết hải, sóng này là huyết lãng mãnh liệt. Một cỗ Huyết Sát Kiếm Ý như muốn tiêu diệt hết thảy bốc lên, Huyết Sát khí khủng bố nhất thời khiến phong vân biến hóa, trên tầng trời thế nhưng ngưng kết thành một Huyết Hà (sông máu) cuồn cuộn. Huyết Hà này, hoàn toàn là do Kiếm Ý ngưng kết, vừa thành hình lập tức từ trên cửu thiên gào thét hướng tới Lục Thanh đánh xuống.

Ánh mắt Lục Thanh lập tức trở lên ngưng trọng. Không hổ là Kiếm Vương đại thiên vị, Phá Quân vừa ra tay, khí thuộc tính cùng Kiếm Ý dung hợp, thế nhưng lại hình thành Huyết Hà nửa giả nửa thật. Thật chính là Huyết Sát khí, giả chính là Kiếm Ý tận trời.

Đối với Kiếm Ý vô ảnh vô hình, Lục Thanh cũng không dám buông lỏng. Cơ hồ ý niệm của hắn vừa động, một con Phong Lôi Thần Long dài trăm trượng ở trong hư không ngưng tụ thành hình. Thần Long ngửa mặt lên trở tê hống, đúng là giống như có linh tính, thẳng hướng lên Huyết Hà.

"Thần thức thật mạnh mẽ!" Ở bên kia, ba người lão nhân nhìn thấy Phong Lôi Thần Long dâng lên, kinh hãi nói: "Người này như thế nào có thể có thần thức cường đại như thế, chẳng lẽ hắn vẫn ẩn tàng tu vi?"

"Không có khả năng!" Lão nhân lập tức phủ định nói: "Nếu thật là ẩn tàng tu vi, chỉ sợ chiêu thứ nhất Phá Quân đã bại. Hiện giờ đối phương có thể đánh ra như thế, chỉ có thể thuyết minh một chút, tu vi của hắn, thật sự vẫn là Giả Hồn. "

"Vậy sư huynh, cảnh giới của người này như thế nào lại cao như vậy?" Ở bên cạnh, một gã trung niên sắc mặt âm trầm nói.

"Vậy chỉ có một, có thể. .. !" Lão nhân trầm ngâm một lát rồi nói tiếp: "Hẳn là tiếp nhận cảnh giới truyền thừa!"

"Cảnh giới truyền thừa! Ở bên cạnh, hai gã trung niên vừa nghe nhất thời tỉnh ngộ lại: "Đúng rồi! Tiểu bối này thật có phúc khí, cư nhiên có tiền bối tu luyện Kiếm Khí cùng thuộc tính nguyện ý thiêu đốt Kiếm Hồn, đem cảnh giới truyền thừa cho hắn. Coi như đây là thiên đại cơ duyên!"

Trong hư không.

Huyết Hà cuồn cuộn cùng với Phong Lôi Thần Long va chạm, phát ra tiếng vang kinh thiên.

Chân không liên tục thoát phá, lôi quang lóe ra, huyết lãng đầy trời. Khí thế khủng bố khuếch tán ra chung quang. Đồng thời Huyết Sát Kiếm Ý không chút trở ngại nhảy vào trong thức hải của Lục Thanh.

Lục Thanh cười nhạt. Trong Kiếm Chủng, Phong Lôi Kiếm Ý thâm uẩn đã lâu bốc lên, khi thì hóa thành một con chân long màu tím trắng rống giận, khi thì hóa thành một thanh Phong Lôi Thần Kiếm thông thiên, uy nghiêm vô tận tràn ngập, trong nháy mắt nhảy vào trong thức hải của Lục Thanh.

Tiếng rền rĩ vang khởi. Huyết Sát Kiếm Ý của Phá Quân cơ hồ trong nháy mắt bị trấn áp giữ hư không, một thanh trường kiếm màu hồng, theo Phong Lôi Kiếm Ý của Lục Thanh trấn áp, trong phút chốc hóa thành mảnh nhỏ.

Phá Quân lập tức biến sắc, ngay sau đó lập tức thấy Lục Thanh mở hai hai mắt. Hai mắt của Lục Thanh vừa mở ra, hai luồng tinh quang màu tím trắng lập tức lóe ra. Giờ khắc này, Phá Quân đột nhiên có cảm giác như toàn thân bị nhìn thấu. Ánh mắt kia, giống như là ánh mắt của trời đất, bên trong tựa hồ chất chứa vô tận uy nghiêm.

Vẫn như trước là một ngón tay, đem một mảnh hư không trước mặt hóa khai. Trong nháy mắt ngón tay cùng Huyết Sát Kiếm Cương va chạm nhau, ánh mắt của Lục Thanh lóe lên, cả cánh tay đột nhiên bành trướng một vòng, lực lượng mười vạn cân lập tức bùng nổ.

Lúc này đây, Huyết Sát Kiếm Cương của Phá Quân không có tách ra, nhưng dưới ngón tay của Lục Thanh lập tức tan vỡ. Không sai, chính là tan vỡ, không chút gì hoa lệ, bị Lục Thanh lấy lực lượng tuyệt đối phá vỡ.

"Mau lui lại!" Lão nhân tựa hồ nhìn ra cái gì, nhất thời biến sắc quát lên.

Mà Phá Quân cũng đã trải qua vô số lần sinh tử, chém giết vô số, đối với cảm ứng sống chết so với người thường nhạy bén hơn nhiều. Theo Kiếm Cương bị phá vỡ, hắn liền cảm thấy uy hiếp tử vong, tuy rằng trong lòng không thể tin được, nhưng phản ứng đên từ bản năng hắn lập tức buông lỏng tay phải cầm kiếm ra, thân hình hóa thành một đạo kiếm quang màu hồng lui ra đằng sau.

Ầm ầm.

Vừa cùng với ngón tay của Lục Thanh tương giao, trong nháy mắt tầng tia khí xung quanh Thần Kiếm Huyết Vân bị phá vỡ. Lát sau một tiếng rền rĩ vang lên, vô số vết rạn trên thân kiếm lan tràn, ngay sau đó, thanh Thần Kiếm lập tức hóa thành mười mảnh.

Đây là người sao?

Cơ hồ là đồng thời, trong lòng hai gã trung niên kia cùng sinh ra ý nghĩ đồng dạng. Trong mắt lão nhân lóe ra tinh quang, chiến ý trên người bốc tới tận trời.

"Các hạ có dám tiếp một kiếm của lão phu?"

"Có gì không dám!" Bị chiến ý trên người lão nhân hấp dẫn, chiến ý trên người Lục Thanh bốc lên, trực tiếp cùng chiến ý của lão nhân va chạm nhau trong hư không.

Ầm ầm

Hư không giữa hai người đúng là trực tiếp vang lên tiếng sấm rền, một mảnh chân không không chút dấu hiệu bị thoát phá.

Cơ hồ thân hình hai người đồng thời chấn động. Chiến ý cường đại hỗn hợp ý chí Kiếm Đạo của hai người đúng là có lực lượng ngang nhau.

Trong mắt chợt lóe tinh quang, lão nhân trầm quát: "Hay!"

Trong nháy mắt, Lục Thanh liền cảm thấy lực trời đất phạm vi hơn mười dặm trấn áp lại, muốn đem hắn giam cầm giữa hư không. Lực trời đất do Kiếm Tông dẫn động, bên trong dĩ nhiên có lây dính một tia khí tức căn nguyên, Lục Thanh muốn phá vỡ cũng phải mất một chút thời gian.

Trong mắt bốc lên chiến ý, đối mặt với một Kiếm Tông tiểu thiên vị đỉnh phong, Lục Thanh liền không giữ lại chút gì. Phong Lôi Kiếm Ý từ sau khi lột xác đã lâu chưa xử dụng lập tức toàn bộ bốc lên.

Trên người Lục Thanh vang lên tiếng kiếm ngâm réo rắt. Tiếng kiếm ngâm vô cùng bình thản, nhưng lão nhân lập tức biến sắc. Bởi vì lão cảm thấy, bên trong Kiếm Ý của đối phương, thế nhưng ẩn chứa một cỗ uy nghiêm lớn lao. Uy nghiêm này, ở trong trí nhớ của lão, tựa hồ lúc trước cũng chỉ thấy trong lúc một Kiếm Hoàng độ một trọng Lôi kiếp.

Không sai, chính là thời điểm độ một trọng Lôi kiếp! Trong lòng lão nhân nhất thời bừng sáng. Lão rốt cuộc biết uy nghiêm này là đến từ đâu, thưởng phạt của trời đất, Lôi kiếp, trong Kiếm Ý của đối phương cư nhiên chất chứa mộ tia Thiên Đạo uy, tuy rằng rất loãng, nhưng vẫn khiến tâm thần lão nhân nhịn không được run lên.

Trong phút chốc cơ hồ vừa xuất hiện, Phong Lôi Kiếm Ý liền tăng lên tới cực chí. Tiếng kiếm ngâm sắc bén như long ngâm cuồn cuộn, lại như tiếng sấm rền, gió rít mãnh liệt. Lực trời đất áp chế xung quanh Lục Thanh trong nháy mắt như gặp phải thứ gì đáng sợ, căn nguyên khí chất chứa bên trong lập tức tán loạn.

Trên đỉnh đầu Lục Thanh, hiện ra hư ảnh một con chân long màu tím trắng. Hư ảnh trong thoáng chốc lại hóa thành một thanh cự kiếm trăm trượng, trên bầu trời nhất thời Lôi Vân tụ tập, lôi quang xẹt qua ngang trời.

"Lôi kiếp!" Cách đó không xa, ba người Phá Quân lộ ra thần sắc kinh hãi.

Lôi kiếp, đó chính là khảo nghiệm lần thứ hai của trời đất đối với kiếm giả, chỉ có Kiếm hoàng mới có tư cách vượt qua. Dưới Lôi kiếp, cửu tử nhất sinh. Thiên Lôi, trong mắt kiếm giả, đó là đại biểu uy nghiêm của trời đất. Cho dù tâm cảnh của ba người Phá Quân đều là Kiếm Vương, lúc này đột nhiên nhìn thấy cũng là tâm thần run rẩy.

"Không đúng, đây không phải Lôi kiếp, không có pháp tắc Thiên Đạo tập trung, Thiên Lôi cũng không tinh khiết!" Bất quá loại Thiên Lôi này, lão nhân cũng chưa hề nghe đến mảy may.

Ở trên người lão, Kiếm Nguyên dao động mênh mông cuồn cuộn như nước. Nhưng lão nhân lập tức liền nhíu mày, bởi vì lão phát hiện, Huyết Sát Kiếm Ý cảu chính mình còn chưa có bốc lên đã có xu thế tán loạn.

Trong lòng cười khổ, lão nhân biết đây là do gặp phải Kiếm Ý khắc chế. Phong Lôi Kiếm Ý của đối phương, thế nhưng chất chứa một tia Thiên Đạo uy, đối với Huyết Sát khí, tự nhiên là có trấn áp.

Theo Phong Lôi Kiếm Ý của Lục Thanh áp tới người, lão nhân chi cảm thấy Kiếm Nguyên cả người vận chuyển trở lên ngưng trệ.

Lão nhân lập tức hừ lạnh một tiếng. Huyết Sát Kiếm Nguyên đến từ cảnh giới Kiếm Tông điều động vận chuyển liên miên, nhưng cứ việc như thế, lão nhân vẫn cảm thấy Kiếm Nguyên của mình bị trấn áp hai thành.

Đến lúc này, lão nhân cũng nhận ra hồn thức của Lục Thanh đủ bằng với Kiếm Vương đại thiên vị. Không nói gì, lão nhân cũng đồng dạng lấy ngón tay thay kiếm, Huyết Sát Kiếm Cương lập tức kéo dài ra ba thước, Ở đầu ngưng tụ thành một mũi nhọn, ngưng đọng như thực chất. Trên Kiếm cương có mầu tầng sáng màu hồng tím lưu động, trong nháy mắt xuất hiện liền có một cỗ dao động bức người vọt tới trước mặt Lục Thanh.

Áp bách đến từ chênh lệch tu vi tuyệt đối không khỏi khiến Lục Thanh cảm thấy cả người căng thẳng. Ngón tay hắn cũng đồng dạng lộ ra Phong Lôi Kiếm Khí dài ba thước, ánh sáng màu xanh tím lưu chuyển như thực chất, nhưng không cách nào ngưng đọng được như Kiếm Cương của lão nhân.

Ánh sáng hồng tím chợt lóe, thân ảnh lão nhân liền xuất hiện trước mặt Lục Thanh. Kiếm Cương dài ba thước giống như muốn đem hết thảy trước mặt phá khai. Tất cả các loại khí thuộc tính cùng lực trời đất xung quanh trong nháy mắt toán loạn. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL

Bình luận