Bất Diệt Kiếm Thể

Chương 419: Kiếm Tông, trận chiến mở màn (thượng)


Trên bầu trời Phá Sát tông, có một tia sát khí nhàn nhạt tràn ngập. Sáu người biết, đây là bởi vì kiếm giả của Sát Phát tông giết chóc quá nặng, cả khu vực liền sinh ra một tầng sát khí thưa thớt.

Bỗng dưng Lục Thanh nhướng mày, vỗ vỗ cái đầu to lớn của Phong Lôi: "Dừng lại!"

Phong Lôi cứ như vậy đột ngột dừng lại trong hư không. Trừ bỏ Lục Thanh, thân hình năm người Niếp Thanh Thiên đều hơi hơi chấn động, bất quá rất nhanh liền vững vàng trở lại.

"Làm sao vậy?"

"Có bốn Đại Sư cảnh giới Kiếm Hồn đang tới đây, bốn cỗ Huyết Sát khí, hẳn là Phá Sát tông." Sắc mặt Lục Thanh ngưng trọng nói.

Lấy lực lượng hồn thức của hắn hiện giờ, sau khi dung luyện Kiếm Hồn của Quân Mạc Vấn, trải qua tinh luyện, dĩ nhiên đã đạt tới trình độ Kiếm Vương đỉnh phong. Đối với thực lực của bốn gã Đại Sư cảnh giới Kiếm Hồn đang tới này cũng có cảm ứng. Lúc này đang tời, trừ bỏ một gã Kiếm Vương trung thiên vị, mặt khác hai gã nữa là Kiếm Vương đại thiên vị, mà cuối cùng một người hắn lại không cảm ứng được tu vi. Bất quá lấy cảnh giới của Lục Thanh hiện giờ đến xem, hẳn là một gã Kiếm Tông.

Ở chung quanh người đối phương, Lục Thanh thấy khí thuộc tính tự động tản ra, xem ra cảnh giới của đối phương còn cao hơn hắn một chút, đạt tới Kiếm Tông tiểu thiên vị đỉnh phong.

Bốn người còn chưa đi tới, Lục Thanh đã đem tu vi thực lực của đối phương phân tích ra. Điều này nếu để bốn người kia biết được, sợ là sẽ có một phen chấn kinh.

Bốn đạo kiếm quang trong giây lát cắt qua tầng mây, đi tới trước mặt sáu người.

"Tứ giai Linh Thú!" Kiếm quang tán đi, ở giữa một lão nhân toàn thân mặc bộ trường bào màu đỏ kinh nghi nói. Ở sau lưng hắn là một thanh Thần Kiếm cấp Kim Thiên màu hồng tản ra Huyết khí nồng đậm.

Ngoài ra mặt khác còn có ba người tầm trung niên, cũng đều là một thân trường bào màu đỏ, sau lưng có đeo một thanh Thần Kiếm cấp Thanh Phàm. Trên người mỗi người đều tản ra Huyết Sát khí nồng đậm.

Tuy rằng bốn người không có thả ra khí thế, nhưng chỉ riêng Huyết Sát khí trên người bọn họ cũng khiến cho năm người Niếp Thanh Thiên cảm thấy áp lực trầm trọng. Giống như trong hư không không phải là bốn người đang đứng, mà là huyết hải mãnh liệt từ bốn phía.

Ở đối diện, lão nhân quét mắt đánh giá sáu người Lục Thanh một phen. Năm Kiếm Chủ cùng một Kiếm Sư đại thiên vị, trong đó có một gã đã đạt tới cảnh giới Giả Hồn. Lão nhân chỉ liếc mắt nhìn đã nhận rõ tu vi của sáu người.

Cả bốn người đều không có thả ra hồn thức tra xét, bọn họ đối với nhãn lực của chính mình đều rất tự tin. Hơn nữa bọn họ đều thấy, tuổi tác của sáu người Lục Thanh như vậy, có tu vi như vậy đã là thiên tài, còn có thể dưới mắt bọn họ che dấu tu vi, điều đó là không có khả năng.

Sự thật đích xác là như thế, bất quá bọn họ cũng có phát hiện khác. Tại trên đầu con Long Mãng kỳ quái có thuộc tính Phong Lôi kia, một gã thanh niên mặc võ y màu xanh có vẻ rất trấn định, không bởi vì thấy bốn người bọn họ xuất hiện mà lộ ra thần sắc kinh hoàng. Chỉ riêng phần tâm cảnh này, không phải là đệ tử trong tông môn bọn họ có thể bằng được.

Bất quá bọn họ lại không biết, sở dĩ Lục Thanh trấn định như vậy, mặc dù cũng có phần là do tâm cảnh vững vàng, nhưng phần lớn vẫn là do tự tin đối với thực lực của chính mình. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL

Bởi vì Kiếm Thể cấp Thanh Phàm đối với tự thân không chế rất hoàn mĩ, lúc này đây một thân khí tức cảnh giới của Lục Thanh đều bị thu liễm vào, về phần tu vi khí tức thì cũng không che dấu, nếu không chỉ sợ bốn người kia đã lộ ra biểu tình bất khả tư nghị.

"Sư huynh, sáu người này lai lịch hẳn bất phàm, ở Phá Sát tông chúng ta có gan ngự không bay qua, không đánh một tiếng tiếp đón chỉ sợ cũng không nhiều lắm."

"Sư huynh, trước hỏi lai lịch bọn họ đi!"

Ở bên cạnh lão nhân, hai gã trung niên truyền âm nói, mà người còn lại cũng không mở miệng nói gì. Người này chính là gã trung niên đã bị tiếng sấm rền cắt đứt lĩnh ngộ, lúc này vẻ mặt hắn đầy âm trầm nhìn chằm chằm sáu người Lục Thanh, đặc biệt là Phong Lôi, sát khí trong mắt cơ hồ hóa thành thực chất.

Bất quá Phong Lôi chiếm được truyền thừa của chân long, tuy rằng mới chỉ là tứ giai, nhưng uy nghiêm đến từ huyết mạch chân long vượt xa người trung niên này. Lúc này đối với ánh mắt của người trung niên, Phong Lôi tuy rằng kiêng kị một chút, nhưng không hề có chút sợ hãi.

"Các ngươi là tiểu bối của tông môn nào, dám ở trên bầu trời Phá Sát tông chúng ta không kiêng nể gì?" Ánh mắt lão nhân hơi đổi, cuối cùng rơi thẳng vào trên người Lục Thanh, trầm giọng nói. Ai cũng có thể nghe ra bên trong lời nói tràn ngập lửa giận.

Lục Thanh không khỏi nhíu mày lại. Bọn họ vốn lựa chọn phi hành trên không vượt qua Phá Sát tông này chính là để tránh rắc rối, không biết hiện giờ bốn người này đến tột cùng vì sao lại tìm tới, mà xem ra, tựa hồ cũng không có biểu tình gì giả dối.

Nhìn lão nhân trước mặt, Lục Thanh cất cao giọng nói: "Sáu người vãn bối đến từ Tử Hà tông, là Kim Thiên sứ giả đi trước Kiếm Thần chủ điện. Vừa mới đi ngang qua quý tông, không muốn quấy rầy nên mới bay qua, không biết bốn vị tiền bối có gì chỉ bảo?"

"Kim Thiên sứ giả!" Lão nhân không khỏi nhướng mày. Nếu là người khác, cho dù có là đệ tử của một tông môn cấp Thanh Phàm bọn họ cũng liền đem giết, nhưng lúc này sáu người này thân phận đặc biệt, quả thực bọn họ không thể ra tay. Cho dù bọn họ làm cẩn mật, có thể qua được Kiếm Thần điện truy cứu, nhưng như vậy sẽ cùng Tử Hà tông không chết không ngừng.

Tông môn sắp tiên giai cấp Kim Thiên, đó là có Kiếm Hoàng tồn tại. Cho dù chỉ là một kiếp Kiếm hoàng, cũng đủ dễ dàng tiêu diệt Phá Sát tông bọn họ.

Hít sâu một hơi, lão nhân hướng tới người trung niên phía trước truyền âm: "Việc này quên đi, không cần khó xử sáu người này."

Quên đi!

Người trung niên này lập tức hiểu ý của lão nhân. Chuyện này đích xác là không đáng giá, bất quá hắn lại không thể dập tắt được lửa giận trong lòng.

Ngẩng đầu nhìn Lục Thanh, sắc mặt người trung niên đầy âm trầm nói: "Đem súc sinh dưới chân lưu lại, các ngươi có thể đi."

Ánh mắt trầm xuống, Lục Thanh đưa tay áp chế Phong Lôi xao động, nhìn chằm chằm người trung niên nói: "Các hạ đây là có ý gì?"

Mà bị Lục Thanh nhìn, không biết vì sao trong lòng người này sinh ra một cảm giác nguy hiểm, tuy rằng cảm giác này có chút vớ vẩn nhưng vẫn chân thật cảm thấy. Ánh mắt của đối phương, tràn ngập một loại uy nghiêm kỳ dị, tuy rằng bình thản, nhưng lại gây cho hắn một áp lực vô hình.

Như thế nào có thể!

Trong lòng người trung niên không khỏi nghi hoặc. Hắn không rõ vì cái gì mà tiểu bối trước mặt này lại gây cho hắn cảm giác quái dị như thế, nhưng chỉ ngây người một chút, trong lòng hắn lại bị lửa giận che phủ.

Chính mình cư nhiên bị một tiểu bối cảnh giới Giả Hồn nhìn thoáng qua mà sinh ra cảm giác nguy hiểm, điều này làm lửa giận do phía trước lĩnh ngộ bị cắt đứt trong lòng hắn tăng vọt mấy phần.

Chỉ thấy hắn trầm giọng nói: "Ta không nói lại lần thứ hai, lưu lại súc sinh này, sáu người các ngươi lập tức ly khai khỏi Phá Sát tông ta."

Ở sau lưng, năm người Niếp Thanh Thiên bước lên vài bước, đứng sau lưng Lục Thanh.

Trong mắt lộ ra hàn ý, hiện giờ Lục Thanh tự hỏi, ở trong số Kiếm Vương, đã không phải sợ bất luận kẻ nào. Người này tuy rằng là Kiếm Vương đại thiên vị, nhưng bởi vì cảnh giới chênh lệch, hắn còn không có để vào mắt. Trừ bỏ lão nhân kia còn gây cho hắn cố kỵ một chút, nếu thật sự không được vậy liền mượn lực lượng của Diệp lão. Đạt tới Kiếm Thể cấp Thanh Phàm, tuy rằng còn không hỏi qua Diệp lão, nhưng Lục Thanh biết, thân thể của hắn so với trước, khẳng định thừa nhận càng nhiều lực lượng, ít nhất Kiếm Tông tiểu thiên vị hẳn là không có vấn đề.

Hiện giờ dung hợp huyết mạch chân long, tính tình Lục Thanh so với trước quyết đoán hơn nhiều. Trải qua kinh lịch lần này hắn cũng hiểu được, muốn sinh tồn trên đại lục, cần không phải là nhường nhịn. Người thiện bị người khi, ngựa lành bị người cưỡi. Có đôi khi, giết chóc là tất yếu, cũng có thể tránh được càng nhiều giết chóc cùng phiền toái.

Lúc này, hàn ý trong mắt Lục Thanh cũng khiến cho lão nhân phải nhíu mày. Tuy rằng Lục Thanh không phải tu luyện Sát Lục Kiếm Khí, nhưng giờ phút này trên người hắn lộ ra một tia sát ý, cũng tinh thuần đến đáng sợ.

Chân long tức giận, thượng cổ có truyền, tựa như trời đất tức giận, sát khí bên trong tự nhiên là tối tinh thuần. Lúc này, từ trên người Lục Thanh phát ra sát khí, thông qua huyết mạch chân long cảm nhiễm, càng gia tăng thêm lực uy hiếp.

"Các hạ khinh Tử Hà tông chúng ta không có người sao!" Lục Thanh trầm giọng nói, sát ý trong mắt không chút che dấu, cũng không bởi chênh lệch tu vi mà thu liễm, cứ như vậy không kiêng nể gì thả ra ngoài.

Lão nhân biến sắc, lập tức kéo người trung niên muốn động thủ lại, thanh âm lạnh lùng nói: "Tiểu bối, ngươi phải biết tiến lui, đừng tưởng rằng là Kim Thiên sứ giả mà có thể không kiêng nể gì như thế. Súc sinh dưới chân ngươi đã cắt đứt lĩnh ngộ của sư đệ ta tới cảnh giới Kiếm Tông, cho dù là tứ giai Linh Thú, hôm nay ta cũng muốn lưu lại."

Lĩnh ngộ! Trong lòng Lục Thanh nao nao, lập tức cẩn thận cảm ứng xung quanh người trung niên kia. Hắn phát hiện, thật đúng là có một tia khí tức căn nguyên thưa thớt. Nói như vậy, đó là phía trước do tiếng ngự không của Phong Lôi mang họa.

Kiếm giả lĩnh ngộ, đặc biệt là tới cảnh giới Kiếm Hồn, đột phá cảnh giới đều cần phải nhờ cơ duyên. Không có lĩnh ngộ tương ứng, muốn tiến vào thiên vị tiếp theo, thậm chí là giai vị, căn bản là không có khả năng.

Mà muốn lĩnh ngộ như vậy, không phải lúc nào cũng có thể có. Có đôi khi, đồng dạng phương pháp cũng chỉ có thể vận dụng lần đầu, như vậy cơ hội thể hội tiếp theo rất khó.

Lại càng không nghĩ tới, lúc lĩnh ngộ cảnh giới Kiếm Tông bị người ta cắt đứt.

Nghĩ đến đây, sát ý trên người Lục Thanh không khỏi thu liễm một phần. Trầm ngâm một lát, Lục Thanh nói: "Nếu là như thế, vậy lỗi là do bên vãn bối, nguyện ý trả giá một thanh Thần Kiếm cấp Thanh Phàm bồi tội. Về phần Linh Thú của tại hạ, đó là không có khả năng."

"Một thanh Thần Kiếm cấp Thanh Phàm, ta có thể lấy ra, có thể cướp, cũng có thể thỉnh Chú Kiếm Sư cấp Thanh Phàm đúc. Phá Sát tông ta tuy so ra kém Tử Hà tông các ngươi, nhưng chính là một thanh Thần Kiếm cấp Thanh Phàm vẫn có thể lấy ra."

Bình luận