Bất Diệt Kiếm Thể

Chương 381: Nghìn trượng long cốt


"Long Nguyên dịch này vốn là để cho Linh Thú có huyết mạch chân long sử dụng để cải tạo thân thể. So với nhân tộc mà nói, thân thể Linh Thú cường đại hơn rất nhiều. Long Nguyên dịch, cho dù là tiểu tử ngươi muốn hấp thu cũng phải có ta che chở mới được. Nếu không lấy thân kiếm cửu phẩm đỉnh phong của ngươi cũng không nhất định thừa nhận được Long Nguyên dịch bá đạo tẩy luyện."

Dừng một chút, Diệp lão nói tiếp: "Bất quá ngươi thật ra lại có thể thừa dịp này đem Tử Hoàng Kiếm Thân kinh tiến thêm một tầng nữa. Chỉ cần đạt tới tầng thứ sáu, Kiếm Thể cấp Thanh Phàm, cho dù ngươi chưa ngưng kết Kiếm Hồn thì trong số Kiếm Vương cũng không có chút nào sợ hãi."

"Kiếm Thể cấp Thanh Phàm!" Hai mắt Lục Thanh không khỏi sáng ngời. Tầng thứ sáu của Tử Hoàng Kiếm Thân kinh, Kiếm Thể cấp Thanh Phàm, đó chính là một quá trình lột xác về chất. Biến hóa có thể phát sinh, Lục Thanh cũng không rõ ràng, bất quá có thể khẳng định, thực lực của hắn chắc chắn sẽ tiến bộ nhảy vọt.

"Kiếm Thể cấp Thanh Phàm, nếu không có gì bất ngờ thì Kiếm Cốt của ngươi xem như cũng thành. Đến lúc đó ngươi cần phải đối mặt với một trọng Thiên Lôi kiếp.

"Một trọng Thiên Lôi kiếp?" Lục Thanh sửng sốt: "Chẳng lẽ tầng thứ sáu của Tử Hoàng Kiếm Thân kinh cần phải độ kiếp?"

"Ngươi cho rằng Kiếm Thể tương đương với Thần Kiếm cấp Thanh Phàm là dễ dàng thành tựu sao?" Thanh âm của Diệp lão không khỏi đề cao lên: "Huống chi Kiếm Cốt, chính là đạt tới Kiếm Hoàng mới có thể thành tựu. Giờ ngươi lại có được trước, tự nhiên phải độ một trọng lôi kiếp trước."

Nhướng mày, Lục Thanh nói: "Nhưng đó là lôi kiếp cường đại Kiếm Hoàng mới có thể vượt qua. Cho dù ta thành tựu Kiếm Thể cấp Thanh Phàm, chẳng lẽ còn ngang bằng với một Kiếm Hoàng?"

"Tự nhiên không phải như vậy!" Diệp lão phủ định nói: "Một trọng Thiên Lôi kiếp này tuy rằng giống như Lôi kiếp của Kiếm Hoàng nhưng uy lực lại yếu hơn nhiều. Trời không tuyệt đường người, trời đất đều có quy tắc, tự nhiên sẽ không đuổi tận giết tuyệt. Cho lên uy lực của một trọng Thiên Lôi kiếp mà ngươi phải độ, nhiều nhất cũng chỉ tương đương với một kích của Kiếm Vương đỉnh phong mà thôi. Hơn nữa ngươi vốn là tu luyện Phong Lôi Kiếm Khí, thật ra không có gì phải lo lắng quá lớn."

Nghe Diệp lão nói như thế, Lục Thanh mới yên tâm. Nếu không vừa thành tựu Kiếm Thể cấp Thanh Phàm liền phải độ Lôi kiếp giống Kiếm Hoàng, không hề có chút ngoài ý muốn, đó chỉ có một cái kết cục hôi phi yên diệt.

"Tốt lắm, nhanh chóng đi xuống thôi. Có bốn người kia làm dẫn đường cũng tốt."

Gật gật đầu, trên người Lục Thanh liền hiện lên một quầng sáng Kiếm Khí màu xanh tím, lực trời đất vừa quán chú vào, hào quang liền nội liễm lại. Bất quá Lục Thanh lại cảm thấy, quầng sáng Kiếm Khí hộ thân lại cứng cỏi hơn trước không biết bao nhiêu lần.

Vừa chìm vào trong Bích Lạc hải, Lục Thanh lập tức nhướng mày. Thật sự nước biển của Bích Lạc hải này quá nặng, trải qua một phen biến hóa, sợ là một đoàn nước bằng nắm tay cũng phải nặng tới trên hai mươi cân.

Mặt nước màu lam trong vắt, ánh mặt trời xuyên thấu đi qua, làm cả mặt biển trông như mộng như ảo.

Thúc dục Kiếm Nguyên, Lục Thanh liền hướng về phương hướng bốn người Nhược Thủy môn bắn nhanh đi.

Hiện giờ ở trong Bích Lạc hải, hắn cũng không phải sợ bốn người tra xét ra mình. Tại trong Bích Lạc hải này, đối với thần thức áp chế quả thực khó thể tưởng tượng. Cho dù thần thức hiện giờ của Lục Thanh có thể so được với Kiếm Vương tiểu thiên vị thì cũng chỉ có thể kéo dài ra ngoài cơ thể gần mười trượng. Nguồn: https://truyenfull.vn

Như thế xem ra, với tu vi của bốn người Nhược Thủy môn thì nhiều nhất cũng chỉ có thể tra xét xung quanh ba mươi trượng. Hơn nữa ở trong Bích Lạc hải này vận dụng thần thức cùng linh hồn lực tiêu hao phi thường to lớn. Lúc này Lục Thanh cũng không lo lắng mình tiếp cận mà bị bốn người kia phát hiện.

Đánh giá ước chừng một chút khoảng cách, Lục Thanh liền dừng lại tại chỗ.

Nguyên bản Phong Lôi quấn quanh trên cánh tay hắn liền chạy ra. Thân thể từ nửa thước dài bắt đầu bành trướng lên, không bao lâu sau liền đạt tới mười trượng. Mà Lục Thanh kinh dị phát hiện, nước biển của Bích Lạc Hải xung quanh nó thế nhưng lại quỷ dị tách ra.

"Ha ha, đây là thủ đoạn chân long ngã xuống lưu lại. Nếu không lấy thân thể của nó hiện giờ, muốn xuống tới nơi phải ăn không nhỏ đau khổ." Diệp lão liền giải thích nói.

Nhìn thấy con vật nhỏ có chút thích thú nhảy nhót, Lục Thanh không khỏi cảm thấy buồn cười. Bất quá hiện tại xem ra như vậy lại giúp cho hắn tiết kiệm không ít khí lực, bằng không cho dù hắn diều động lực trời đất trấn áp nước biển chung quanh cũng gặp khó khăn không nhỏ. Thật sự nước biển này quá nặng.

Đứng ở trên đầu Phong Lôi, nhìn nước biển xung quanh tự động tách ra, Lục Thanh liền triệt hồi lực trời đất cùng Kiếm Khí hộ thể.

"Phong Lôi, đi đến chỗ kêu gọi trong đầu ngươi."

"Ô ô, nơi đó có ăn ngon, Phong Lôi cần ăn."

Lục Thanh nghe vậy không khỏi cười khổ một cái, tiểu gia hỏa này thật đúng là khờ dại a!

Nước biển chung quanh theo Phong Lôi đi tới mà tự động tách sang hai bên. Ở chung quanh Phong Lôi thật giống như hình thành một khối không gian vài thước. Hiện giờ thuộc tính của vật nhỏ thay đổi thành thuộc tính Phong Lôi, nhưng không thể không nói nó vẫn có chút truyền thừa của Huyền Thủy Long Mãng, tốc độ di chuyển trong nước vẫn là rất nhanh. Hơn nữa nước biển tự động nhường đường, so với ngự không phi hành cũng không hề chậm hơn.

Càng xuống sâu dần, nhiệt độ xung quanh cũng bắt đầu trở lên lạnh như băng. Đợi cho tiến sâu tơi hai trăm trượng, xung quanh đã trở lên tối đen, không còn một chút ánh sáng. Lục Thanh ẩn ẩn cảm thấy một tia chấn động, giống như phía dưới có thứ gì cường đại, một cỗ uy nghiêm nhàn nhạt truyền lên.

"Ô ô, chính là nó, chính là nó ở bảo ta. Cha, chính là nó!"

Con vật nhỏ có chút hưng phấn quơ quơ cái đầu, thanh âm trực tiếp vang lên trong đầu Lục Thanh.

Lục Thanh không khỏi sửng sốt, lập tức dở khóc dở cười. Nhưng nghe thanh âm non nớt của con vật nhỏ, trong lòng hắn không khỏi sinh ra một chút lo lắng, cũng không có đi phản bác.

"Tiểu tử cẩn thận một chút. Ta phỏng chừng hồn phách của con chân long này cũng chưa tiêu tán hết, có thể còn có một tia tàn niệm, phải thật cẩn thận. Long tộc bởi vì tuân theo trời đất sở sinh, cho nên trừ bỏ một vài loại Linh Thú, còn những cái khác cùng giai nó đều không để vào mắt. Cho nên chưa từng có tình huống long tộc cùng với nhân tộc kí kết khế ước Linh Thú. Nếu con vật nhỏ muốn kế thừa huyết mạch của nó, ta sợ cỗ tàn niệm đó sẽ có quấy rối, cho nên đến lúc đó ngươi phải cẩn thận."

Gật gật đầu, nghe được nhắc nhở của Diệp lão, Lục Thanh cũng không khỏi cẩn thận lên. Nghĩ đến chân long là tồn tại kể cả là ở thời kì hoang dã thượng cổ cũng là đứng đầu, cho dù chỉ là một tia tàn niệm còn sót lại cũng phải cẩn thận ứng phó.

Trung ương Bích Lạc hải, lúc này dĩ nhiên nhấc lên từng cơn sóng cồn. Nước biển màu bích lam nhấc lên sóng biển mấy trượng cao đập xuống mặt nước, giống như tảng đá vạn cân đập lên, phát ra tiếng vang chấn động một phương.

Trọng lực trong hư không lúc này dĩ nhiên đã đạt tới trình độ làm người ta phải sợ hãi. Thậm chí không khí chung quanh cũng trở lên ngưng đọng.

Ở sâu trong lòng Bích Lạc hải, nước biển lạnh thấu xương cơ hồ muốn đông thành băng. Ở chỗ này không hề thấy có bất kỳ sinh linh nào tồn tại, có lẽ là có nhưng cũng đang ẩn sâu trong đáy biển tối đen.

Nhưng mà thời khắc này, ở sâu trong đáy biển lại xuất hiện bốn khối quang cầu màu bích lam. Ánh sáng màu lam mênh mông ở trong đáy biển tối đen có vẻ chói mắt dị thường.

Bên trong bốn khối quang cầu cũng có bốn nhân ảnh lẳng lặng đứng. Nếu Lục Thanh ở đây sẽ nhận ra ngay, bốn người này chính là tông chủ của Nhược Thủy môn và ba trưởng lão.

"Tông chủ, Tị Thủy châu quả nhiên hữu dụng, xem ra giết năm con Tị Thủy Tinh Tình thú cúng không có uổng." Trong bốn khối quang cầu, một lão phụ nhân mở miệng nói.

"Tị Thủy Tinh Tình thú trời sinh tị Thủy, thuộc về tứ giai Linh Thú hệ Thủy. Cũng may Tị Thủy châu trong cốt tủy chúng nó có năng lực này, nếu không chúng ta chỉ có thể tự mình lặn xuống." Trung niên nữ tử thở dài một tiếng: "Đáng tiếc, năm con Tị Thủy Tinh Tình thú a! Nếu chúng nó chịu thuần phục, không nói không cần phải lấy ra Tị Thủy châu, mà Nhược Thủy môn chúng ta cũng có thêm năm con tứ giai Linh Thú."

"Đúng vậy, Tị Thủy Tinh Tình thú có huyết mạch Kỳ Lân, nếu có thể thu phục được thì không thể nghi ngờ là trợ lực to lớn. Chỉ là đáng tiếc, Bích Lạc hải này biến hóa quá nhanh, căn bản là không để cho chúng ta thời gian." Ở bên cạnh, hai lão phụ nhân cũng cảm thán nói.

"Tốt lắm, hiện tại cũng không cần nói những thứ đó. Chỉ cần chúng ta có thể lấy được thứ đó, một khi rèn luyện thành công, không nói Long Nguyên dịch có thể cải tạo huyết mạch chân long, Tiên Thiên Chi Thể, mà chỉ nguyên sinh cơ trong huyết mạch cũng đủ kéo dài tuổi thọ rất nhiều. Đến lúc đó, chúng ta cũng có nhiều thời gian đi tìm Tị Thủy Tinh Tình thú khác, thậm chí là Bích Thủy Độc Giác thú ngũ giai cũng không phải không có khả năng." Sắc mặt trung niên nữ tử nghiêm túc nói.

Mà nghe trung niên nữ tử nói như thế, ánh mắt của ba lão phụ nhân đều tỏa sáng. Không nói ưu đãi phía trước, chỉ riêng việc kéo dài tuổi thọ cũng đủ để người ta liều mạng.

"Phía dưới chính là chỗ long cốt của chân long ngủ say. Tất cả mọi người cẩn thận, không chừng mấy thứ kia lại đến quấy rối."

"Quấy rối?" Ở bên cạnh một lão phụ nhân hừ một tiếng nói: "Tông chủ yên tâm, có Kiếm Trận tương trợ, mấy con gia hỏa đó mà đến chỉ có thể ngã xuống trên tay chúng ta."

Bốn người tiếp tục chìm xuống bên dưới. Đột nhiên nước biển ở chung quanh bắt đầu chậm rãi sôi động lên, vô số gợn sóng ép về phía biển sâu phát ra từng tiếng vang mơ hồ. Mà nghe thấy tiếng vang, sắc mặt bốn người trung niên nữ tử trở lên rất nghiêm trọng. Tại trong đáy biển sâu gần nghìn trượng này, mỗi một gợn sóng ép tới đều phải có đến mấy vạn cân, lực lượng như vậy, cho dù là các nàng cũng thừa nhận không nổi.

"Đáng giận! Lại là ba cái súc sinh kia đến phá rối."

Ba lão phụ nhân đồng thời tức giận mắng ra tiếng. Xem sắc mặt của các nàng hẳn là có cừu hận với thứ đang đến.

Ngay tại lúc ba người vừa lên tiếng mắng, bốn gợn sóng nước to lớn mang theo uy thế bàng bạc kéo tới chỗ các nàng.

"Ba cái súc sinh này, lần này chúng ta có mang theo Tị Thủy châu, có thể phát huy toàn bộ chiến lực, ta xem các ngươi làm như thế nào chiếm tiện nghi." Trung niên nữ tử trầm quát một tiếng, tiếp theo đó bốn luồng Kiếm Cương màu lam chói mắt lăng không chém ra. Lực trời đất bàng bạc chẳng sợ là ở dưới đáy biển sâu vẫn có thể điều động đến. Nhưng chính là vì áp lực dưới đáy Bích Lạc hải , lực trời đất mà bốn người điều động cũng chỉ có trong phạm vi mười trượng.

Cho dù như thế thì bốn đạo Kiếm Cương vẫn mang theo khí thế mãnh liệt hướng về bốn gợn sóng chém tới. Kiếm Cương sắc bén cắt qua nước biển, đem mặt nước trước mặt cắt ra một đoàn chân không.

Oanh

Một tiếng trầm đục vang lên trong đáy biển sâu. Từng sóng nước ngầm từ bốn phương tám hướng tụ tập mà đến, bất quá khi chạm vào tầng sáng màu lam xung quanh bốn người lại giống như đâm vào bùn lầy, tự động trượt qua.

"Muốn lấy Long Nguyên dịch còn phải xem bổn sự của các ngươi!"

Theo đó một tiếng quát ồm ồm vang lên. Ở mặt nước trước mặt bốn người xuất hiện ba luồng sáng trắng mãnh liệt. Vô tận khí Hàn Băng tụ tập lại ngưng kết lại thành một đường băng hướng về bốn người lan tràn.

"Hừ! Chút tài mọn mà cũng đem ra bêu xấu." Trung niên nữ tử hừ lạnh một tiếng, thanh Thần Kiếm cấp Kim Thiên trong tay nàng chợt nở rộ ra hào quang màu lam chói mắt. Lát sau ở trong tay nàng, một Kiếm Luân màu lam cao mấy trượng ngưng tụ ra.

"Đều hiện thân ra cho ta!"

Theo một tiếng quát đầy uy nghiêm của trung niên nữ tử. Kiếm Luân màu lam bắn nhanh ra, từng mảng chân không theo Kiếm Luân bắn ra mà thoát phá, cùng với Hàn Băng đang lan tràn đến đụng vào nhau.

Đồng thời, ở sau lưng, ba lão phụ nhân không biết từ khi nào đã đi tới bên trái trung niên nữ tử. Ba thanh Thần Kiếm cấp Kim Thiên dựng lên. Trong giây lát, ba lốc xoáy màu lam rộng hai mươi trượng hình thành đem nước biển chung quanh phá khai lộ ra không gian gần tấc, tiếng kiếm rít vang lên chói tai.

Ngay sau đó, ba lốc xoáy tụ tập lại ngưng tụ ra mũi nhọn. Ở mặt trên, Kiếm Cương sắc bén xuyên qua lưu động, hướng về nơi vừa phát ra thanh âm bắn tới.

Hống

Sau ba tiếng rống to bất đồng vang lên, ba cái thân ảnh khổng lồ chậm rãi hiện ra.

Một con Bạch Xà to lớn dài chừng mười trượng, cái lưỡi màu trắng không ngừng thò ra thụt vào. Hàn Băng linh lực chung quanh nó bắt đầu khởi động, mấy trăm đạo băng chùy to lớn trống rỗng ngưng kết ra, bắn về bốn người trung niên nữ tử.

Ở bên cạnh là một con rùa màu đen to lớn cao mấy trượng. Mai rùa ngăm đen dầy dặc như tổ ong cơ hồ không có khe hở. Tại chiếc sừng hung ác duy nhất trên đỉnh đầu lóe lên từng luống sáng màu trắng. Nhất thời hơn ngàn cái băng châm trống rỗng ngư tụ ra, mỗi cái phải dài đến mười trượng, ở đầu mũi nhọn có khí Hàn Băng lóe ra.

Mỗi một chỗ băng châm đi ngang qua đều để lại một vệt nước đóng thành băng rồi rất nhanh tan ra.

Mà phiêu phù trên đầu hai con vật đó là một con bạch tuộc cao chừng bảy tám mươi truọng, thân hình trắng như tuyết. Bộ dáng của con bạch tuộc này không có gì dữ tợn mà ngược lại nhìn qua còn có một tia uy nghiêm cùng thánh khiết. Mười hai cái xúc tu dài đến trăm trượng hơi rung rung. Nhưng cho dù chỉ hơi rung rung thôi thì ở dưới đáy biển sâu rõ ràng phát ra tiếng chấn động ầm ầm.

Ánh sáng màu lam và màu trắng từ hai bên giao thoa nhau. Dưới đáy Bích Lạc hải nghìn trượng thế nhưng lại xuất hiện một mảnh chân không phạm vi đến mười trượng. Đối mặt với Kiếm Cương, linh lực bắt đầu nhanh chóng khởi động, đúng là khiến cho mảnh chân không tồn tại thời gian hơn một hơi thở mới bị trấn áp lại.

Thanh thế như vậy, cùng bốn Kiếm Vương động thủ mà không chút hạ lui, có thể thấy được thực lực của ba con Linh thú này như thế nào.

"Bạch Chương, ngươi thật muốn ngăn trở chúng ta?" Trung niên nữ tử mở miệng nói, thanh âm mang đần hàn ý.

"Nơi này là chỗ Vương của chúng ta trầm miên, há có thể các ngươi tới đây dương oai." Từ trong miệng Bạch Chương, đúng là phát ra tiếng vang như long ngâm.

Cười lạnh một tiếng, trung niên nữ tử mở miệng nói: "Các ngươi một là không cùng tộc, hai là không phải Linh Thú có huyết mạch. Đường đường là chân long khi nào lại đi với các ngươi."

Đối với lời nói của nữ tử, Bạch Chương không lưu tình chút nào phản bác: "Không cùng tộc thì thế nào, không phải Linh Thú có huyết mạch chân long thì sao. Nhân tộc các ngươi chỉ là một đám ra vẻ đạo mạo, mơ ước di vật của Vương chúng ta thì nói thẳng ra, cần gì phải nhiều lời như vậy."

"Ngươi!" Không nghĩ tới con Bạch Chương sống trong đáy biển này lại có thể ăn nói như vậy, khiến cho trong lòng trung niên nữ tử nổi lên lửa giận.

"Hảo một cái Bạch Chương nhỏ mọn, ngươi độc chiếm bực này linh vật, không tạo phúc thế nhân, ngược lại còn ngăn cản chúng ta tiến lên. Thực nghĩ ngươi là ngũ giai Linh Thú mà chúng ta phải sợ sao?" Ở bên cạnh trung niên nữ tử, một lão phụ nhân tức giận quát lên.

"Tạo phúc thế nhân? Lão độc phụ, điểm tâm tư ấy của ngươi mà muốn ở trước mặt ta che dấu sao. Không nói tạo phúc không phải là thế nhân, này di vật của Vương chúng ta chính là để truyền thừa, sao có đạo lý để cho nhân tộc các ngươi cầm đi. Ta thấy tạo phúc cuối cùng là bốn người các ngươi đi." Bạch Chương rung rung xúc tua to lớn, lạnh lùng nói: "Quả nhiên là không biết xấu hổ. Từ đời tổ sư Nhược Thủy môn các ngươi đã bắt đầu có chủ ý với di vật của Vương chúng ra. Nếu không phải Vương chúng ta có thủ đoạn phòng bị lưu lại chỉ sợ đã không đợi đến bây giờ. Nhược Thủy môn các ngươi tuy đều là nữ tử, nhưng từ đời tổ sư tới bây giờ mười tám đời đều là một đám không biết xấu hổ."

Lần này thiếu chút nữa bốn người cắn vào lưỡi. Lời nói của Bạch Chương này quả thực là độc ác đến cực điểm, rốt cục cũng là một lão gia hỏa sống hơn nghìn năm, so với các nàng còn thâm hiểm hơn nhiều.

"Lão Bạch Chương, xem ra hôm nay ngươi không chịu nhường đường." Vẻ mặt trung niên nữ tử trở lên âm trầm: "Chỉ cần hôm nay ngươi tránh ra, ta có thể đồng ý đem chia một số vật phẩm lấy trong đó ra, mà các ngươi không phải tiến vào trong đó chút nào."

Cố nén lửa giận trong lòng, chuyện vừa chuyển trung niên nữ tử bắt đầu dụ hoặc.

Đôi mắt Bạch Chương sáng ngời nhưng sau đó ngay lập tức trở lên thâm trầm quát lên: "Đừng hòng có thể hấp dẫn được ta. Hiện giờ người thừa kế của Vương chúng ta sắp đến, trước hết các ngươi hãy nếm thử sự lợi hại của ba huynh đệ chúng ta. Đừng ưởng rằng các ngươi tu luyện Nhược Thủy Kiếm Khí mà có thể không cố kỵ trong Bích Lạc hải. Bích Lạc hải này chính là Vương chúng ta lấy đại thần thông tụ tập vô tận Trọng Thủy, vừa lúc để áp chế Nhược Thủy Kiếm Khí của các ngươi."

"Hảo! Ngươi đã chẳng thức thời như thế, vậy thì đừng trách chúng ta." Lửa giận của trung niên nữ tử rốt cuộc cũng bị dẫn phát ra: "Ba vị trưởng lão, bày Kiếm Trận!"

Xuy

Xuy

Ngay sau đó ba lão phụ nhân liền có động tác. Ba luồng Nhược Thủy Kiếm Cương hướng tới ba con ngũ giai Linh Thú bao phủ. Kiếm Cương không có nhắm vào thân thể chúng mà mở rộng ra bao phủ xung quanh ba con thú.

Ông

Tiếng kiếm ngâm vang dội từ ba thanh Thần Kiếm cấp Kim Thiên bộc phát ra. Tia khí sắc bén trực tiếp xuyên thấu nước biển sâu nặng.

"Có cổ quái, phá Kiếm Cương này!" Hét lớn một tiếng, Bạch Chương nhìn thấy Kiếm Cương đánh tới xong cũng không có biến mất, giống như nghĩ tới cái gì gấp giọng hét lên.

Lúc này, hơn mười cái xúc tu to lớn như tuyết trắng vũ động lên, hướng tới Nhược Thủy Kiếm Cương xung quanh đánh tới.

Oanh

Oanh

Từng đạo chân không bị thoát vỡ ra, hơn mười cái xúc tu hung hăng đánh thẳng vào Nhược Thủy Kiếm Cương.

Kiếm minh vang khởi, trong phạm vi nghìn trượng từng cơn sóng mãnh liệt ba đào. Tầng Kiếm Cương màu lam bao phủ xung quanh ba con thú chỉ vặn vẹo vài cái liền khôi phục như cũ.

"Đáng giận, đây là Kiếm Trận gì?" Cùng phía trước giống nhau, vô số băng chùy cùng băng châm sắc bén đánh lên tầng Kiếm Cương màu lam nhưng đều nhận được kết quả đồng dạng.

Hừ lạnh một tiếng, trung niên nữ tử mở miệng nói: "Kiếm Trận này, là các tiền bối của Nhược Thủy môn chúng ta chuyên môn vì ba cái súc sinh các ngươi sáng chế, Nhược Thủy Kiếm Trận!"

Bình luận