Bất Diệt Kiếm Thể

Chương 319: Hộ tông trưởng lão (thượng)


Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: https://truyenfull.vn

Mọi người đứng yên lặng một lúc lâu, mãi cho tới khi Huyền Minh được Huyền Thanh đỡ phát ra một tiếng rên rỉ.

Mông lung mở hai mắt ra, Huyền Minh liền thấy được vẻ mặt của Huyền Thanh.

"Là ngươi!" Thanh âm Huyền Minh có chút khàn khàn vang lên: "Buông ta ra!"

Nhướng mày, Huyền Thanh không hề do dự lập tức bỏ tay trái đang đỡ Huyền Minh xuống.

Huyền Minh lảo đảo cố gắng đứng, nhưng cuối cùng vẫn không thể đứng vững được, lập tức Tầm Thiên Kính giơ tay đỡ lấy hắn.

"Ngươi đã trúng độc của Độc Cáp Mô, đan điền còn bị thương tổn, còn phải điều dưỡng thật tốt mới khỏi được." Lạc Thiên Phong trầm giọng nói tiếp: "Giờ là thời kỳ rất quan trọng, ngươi không nghĩ cho bản thân cũng phải nghĩ cho tông môn mà phải giữ gìn sức khỏe!"

Huyền Minh nghe vậy ngẩn ra, lập tức ngừng giãy giụa khỏi tay Tầm Thiên Kính. Bảy ngươi Lục Thanh đều rùng mình. Đan điền bị thương, cho dù chỉ là vết thương nhẹ thôi cũng phải điều dưỡng vài năm mới khỏi được. Huống chi, xem bộ dáng của Huyền Minh bây giờ như là một phế nhân, sợ là không phải bị thương nhỏ.

Ngẫm nghĩ một chút, Lạc Thiên Phong lại mở miệng nói: "Lúc trước chưa kịp, bây giờ bảy người các ngươi hãy lấy linh dược mà mình tìm được ra đây."

Lục Thanh không do dự lấy ra ba chiếc hộp ngọc màu tím mà hắn đã chuẩn bị trước. Ở bên trong hai chiếc hộp có mấy gốc linh thảo mấy nghìn năm, hộp cuối cùng thì để một cây Vạn Niên Bất Tử Căn, còn những thứ khác Lục Thanh đều cho vào Không Giới của mình.

Sáu người Lạc Tâm Vũ, mỗi người lấy ra hai hộp ngọc, do Tầm Thiên Kính đến xem.

Đến bây giờ Lục Thanh mới biết thì ra phong chủ núi Vân Vụ thoạt nhìn có chút nóng nảy nhưng lại là một gã y sư hay một luyện đan sư hàng đầu.

"Tử Kim Chi ban nghìn năm, Huyền Nguyên thảo sáu nghìn năm, Lưu Vân quả năm nghìn năm, Bích Liên hai nghìn năm. Tốt! Tốt quá! Không nghĩ tới các ngươi lại tìm được nhiều linh dược trân quý như vậy. Cứ như vậy, không có linh dược cần dùng để luyện chết Kiếm Hồn đan, ta cũng có thể dùng những linh dược này thay thế được." Trên mặt Tầm Thiên Kính lộ ra ý mừng nói.

Có Kiếm Hồn đan, chỉ cần đạt tới cảnh giới, ngưng kết Kiếm Hồn có thể gia tăng ba thành cơ hội. Như vậy thì có thể gia tăng số lượng Đại Sư cảnh giới Kiếm Hồn của Từ Hà tông, tăng hai hay ba người cũng có thể!

Trong số sáu người, linh dược của Lạc Tâm Vũ thu được là trân quý nhất. Phân biệt có một gốc Xa Mã chi vạn năm cùng một gốc Thất Diệp Thảo bảy nghìn năm.

Cuối cùng khi đến phiên Lục Thanh, khi chiếc hộp ngọc màu tím thứ nhất được mở ra. Tầm Thiên Kính nhìn vài cái, lại nếm hương vị rồi gật đầu nói: "Thảo Linh Chi sáu ngàn năm, là linh dược hệ Hỏa rất hiếm có."

Lát sau, khi hộp ngọc thứ hai được mở ra: "Chu quả chín nghìn năm, cũng là linh dược hệ Hỏa khó có được, tốt lắm! Còn chiếc hộp bên dưới là...."

Tầm Thiên Kính có chút nghi hoặc mở chiếc hộp cuối cùng ra.

Một làn ánh sáng màu xanh lục bốc lên, đồng thời mang theo một cỗ khí tức hoang dã cổ xưa. Một hơi thở hùng hậu lâu dài, giống như đắm chìm trong năm tháng vô tận. Khí hệ Mộc nồng đậm tràn ngập ra xung quanh mấy chục trượng.

Lúc này, Huyền Minh bị khí hệ Mộc nồng đậm bao quanh sắc mặt liền trở lên hồng nhuận. Trên người hắn một cỗ hơi độc màu hồng tự động bị đẩy ra, dưới linh khí hệ Mộc nồng đậm, căn bản không chống đỡ được liền tiêu tán.

"Đây là linh dược gì?" Huyền Minh là người thứ nhất kinh hô ra tiếng. Bởi hắn cảm thấy, đến một vếc rách trong Kiếm Chủng của hắn, hình như cũng đang khép lại.

Đợi linh quang yếu đi, đám người Tầm Thiên Kính mới nhìn rõ linh dược trong chiếc hộp.

Đây là một gốc linh dược có hình dáng như một gốc nhân sâm, toàn thân có màu xanh biếc trong suốt, linh khí hệ Mộc ngưng tụ thành lục mang như thực. Đặc biệt mặt trên còn có khí tức hoang dã, tản ra xung quanh, thật sự kinh người.

"Đây là..." Tầm Thiên Kính nhíu mày suy nghĩ. Hắn nhìn linh dược này có cảm giác khá quen mắt, nhưng mãi vẫn không nghĩ ra là cái gì, chỉ gắt gao nhìn chằm chằm vào. Đến bốn người Lạc Thiên Phong cũng nhìn không chớp mắt. Đặc biệt là Huyền Minh, ánh mắt hắn nhìn vào gốc linh dược này tràn ngập hy vọng. Dựa theo cảm giác vừa rồi của hắn, nếu hắn có thể ăn một đoạn ngắn, sợ là sẽ bớt cho hắn mấy năm phải dưỡng thương, chỉ cần thời gian nửa năm cũng đủ để khôi phục như cũ.

Mọi người còn đang suy nghĩ, Lục Thanh lại mở miệng nói: "Đó là chí bảo hệ Mộc: Vạn Niên Bất Tử Căn."

"Vạn Niên Bất Tử Căn!" Tầm Thiên Kính thì thào một câu, đột nhiên ánh mắt trở lên sáng ngời. Bàn tay hắn có chút run rẩy vuốt ve Vạn Niên Bất Tử Căn. Lại cúi đầu nuốt một ngụm nước bọt, Tầm Thiên Kính mới ngẩng đầu lên.

"Quả nhiên là chí bảo hệ Mộc. Nếu như bị Tần Vô Song thấy được nói cho lão già kia biết, sợ là lão sẽ đích thân tới tông môn chúng ta trộm cướp a!"

Tiếp tục, trong ánh mắt khó hiểu của bốn người Lạc Thiên Phong, Tầm Thiên Kính bắt đầu giải thích:

:Linh dược vạn năm có hai loại chí bảo là Vạn Niên Hoàn Hồn Thảo và Vạn Niên Bất Tử Căn. Vạn Niên Hoàn Hồn Thảo, là một loại linh dược nghịch thiên có một không hai. Không nói có thể làm xương trắng máu thịt mọc ra, cho dù là hồn phi phách tán, có linh dược này đều có thể kéo trở về."

Ngưng một chút, Tầm Thiên Kính lại tiếp tục nọi: "Còn Vạn Niên Bất Tử Căn, bên trong ẩn chứ sinh cơ to lớn. Người thường dùng vào cũng có thể trú nhan, sống lâu mấy trăm năm. Đối với người chết, sinh cơ cường đại trong này cũng có thể đem hồn phách tán đi gọi trở về, thật sự là thứ nghịch thiên. Nếu bị lão già kia của Thanh Ngọc tông tìm được thứ này, không nói hắn có thể đột phá được bình cảnh, mà còn có thể gia tăng trên dưới một trăm năm tuổi thọ."

Nghe Tầm Thiên Kính nói, sáu người Lạc Tâm Vũ, thậm chí là bốn người Lạc Thiên Phong cũng đều há to miệng. Vạn Niên Bất Tử Căn thật sự là linh dược quá nghịch thiên.

Tiếp theo, Tầm Thiên Kính lại kích động nói: "Xem hoa văn của gốc Vạn Niên Bất Tử Căn này sợ là đã có năm vạn năm tuổi. Gốc cây này có dược lực mạnh mẽ vô cùng, so với Vạn Niên Bất Tử Căn bình thường mạnh hơn mấy lần. Nếu dùng để luyện đan, chỉ cần cho vào một chút, là có thể nâng cao cơ hội luyện thành đan dược. Thậm chí ta còn có thể dùng nó luyện chế ra Duyên Thọ đan!"

"Duyên thọ đan!" Bốn người Lạc Thiên Phong không khỏi mở to mắt nhìn: "Ngươi là nói..."

Khẳng định gật đầu, Tầm Thiên Kính trầm ngâm một lát rồi nói: "Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, Bất Tử Căn này dược lực mạnh như vậy, ta có bảy thành nắm chắc luyện chế thành công."

"Tốt! Thật sự tốt quá!" Lấy tâm tình luôn trấn định của Lạc Thiên Phong, giờ phút này nghe vậy cũng không nhịn được cười ra tiếng: "Đây là ông trời giúp Tử Hà tông chúng ta!"

Không phải sao? Vốn bọn họ đang còn lo lắng, sau khi tông môn lên cấp Kim Thiên không lâu, sư thúc của bọn họ sẽ qua đời. Dựa theo Lạc Thiên Phong ước đoán, tuy sư thúc có tu vi thông thiên, nhưng nhiều nhất chỉ có thể sống tới hai trăm tuổi. Chỉ cần hồn phách không hợp, không ngưng tụ thành Kiếm Phách thì chung quy không thể thoát khỏi tiên thiên trói buộc, kéo dài tuổi thọ.

Nhưng bây giờ Tử Hà tông có thể tranh thủ được mấy chục, thậm chí là gần trăm năm thời gian để củng cố địa vị tông môn Kim Thiên. Thậm chí lão Kiếm Hoàng cũng có thể tiến thêm một bước cũng không phải không có khả năng.

Vừa suy nghĩ, Lạc Thiên Phong vừa nhìn về Lục Thanh, trong lòng không khỏi cảm thán. Ai có thể nghĩ được lúc trước năm người bọn họ làm một cái quyết định lại biến thành tông môn bồi dưỡng ra một thiên tài cùng kiêu hùng như vậy. Vạn Niên Bất Tử Căn này, xem như là Lục Thanh đã lập một công lao to lớn cho tông môn.

Mà lúc này, Lục Thanh bỗng nhiên mở miệng nói: "Mong rằng tông chủ có thể cho đệ tử một chút Bất Tử Căn!"

"Hả?" Lạc Thiên Phong sửng sốt, lập tức quay sang nhìn Tầm Thiên Kính. Ý tứ của hắn là, nơi này chỉ có Tầm Thiên Kính am hiểu tinh thâm về đan dược.

Tầm Thiên Kính ngồi xuống vuốt ve Vạn Niên Bất Tử Căn một lát rồi nói: "Gốc Bất Tử Căn này, luyện chế đan dược cũng chỉ cần một nửa là đủ. Ngươi muốn bao nhiêu, cần đề làm gì?"

Lục Thanh dừng một chút rồi mở miệng nói: "Sư đệ Đoạn Thanh Vân vô ý nhập ma, cần dùng Bất Tử Căn cứu mạng, ba tấc là đủ."

Nhập ma!

Bốn người Lạc Thiên Phong đều có chút sửng sốt. Huyền Thanh cũng giật mình, không phải nhập ma cần dùng Vạn Niên Tẩy Tâm quả mới được sao? Bất Tử Căn có dùng được không?

Tầm Thiên Kính trầm ngâm một lát rồi nói: "Y kinh có câu: tâm chúc Hỏa, phế chúc Kim, cam chúc Mộc, tì chú Thổ, thận chúc Thủy. Nhập ma là do tâm nhập, lúc sau đạt tới thần, đến niệm rồi sinh ra một đạo ma khí. Nếu dùng Vạn Niên Bất Tử Căn, Mộc có thể cổ vũ Hỏa thắp lên ngọn lửa chí dương, đốt cháy ma khí, tẩy luyện thần niệm, trở về bản ngã. Ừ! Có thể thử một lần."

Nghe Tầm Thiên Kính nói như vậy, Lạc Thiên Phong gật đầu nói: "Vạn Niên Bất Tử Căn này do ngươi đoạt được, ngươi lấy năm tấc đi. Nếu như đan dược có thể luyện chế thành công, còn lại năm tấc, nếu ngươi muốn thì tùy thời đều có thể lấy."

"Đa tạ tông chủ." Lục Thanh hơi khom người thi lễ, ngẩng đầu liếc mắt nhìn Niếp Thanh Thiên. Trong mắt cả hai đều hiện lên một tia vui sướng. Như vậy là Đoạn Thanh Vân có thể được cứu.

"Tốt lắm! Các ngươi đều tự trở về nghỉ ngơi mấy ngày đi. Ba ngày sau, đến điện Tử Hà nghe thưởng. Tông môn sẽ không để các ngươi chịu thiệt đâu. Việc các ngươi làm vì tông môn, ta đều đã thấy. Lạc Thiên Phong ta có thể cam đoan, các ngươi tuyệt đối sẽ không thất vọng."

Lạc Thiên Phong trầm giọng nói rồi nhìn sáu người Lục Thanh một cái thật sâu.

Bỗng nhiên, Lạc Thiên Phong nhướng mày, một tiếng quát như sấm vang lên: "Đều đi ra cho ta!"

Lập tức, ở rất xa, có mười mấy tên đệ tử ngoại tông trong cung Tử Hà tụ tập lại. Nhiều gã đệ tử ngoại tông cũng là lần đầu tiên nhìn thấy năm Đại Sư cảnh giới Kiếm Hồn tề tụ, trong lòng cả đám đều sợ run. Đặc biệt là một tiếng quát vừa rồi của Lạc Thiên Phong, làm tâm thần bọn họ chấn động, không thể ức chế run lên.

"Đệ tử bái kiến tông chủ!" Tất cả đều quỳ xuống hành lễ nói.

Đệ tử ngoại tông nhìn thấy tông chủ phải hành lễ quỳ.

Bình luận