Bạn Gái Hám Tiền Của Tổng Giám Đốc

Chương 10


"A..." Cô cảm thấy làn da mình bị lửa tình biến thành màu hồng xinh đẹp.

Cảm thấy thật thẹn thùng, Chân Đa Trân nằm úp sấp xuống cắn chiếc chăn mỏng trên giường, ngăn lại những âm thanh dâm mĩ mình phát ra, nhưng trong cổ họng cô lại phát ra một tiếng rên rỉ yêu mị, khiến cô xấu hổ vô cùng.

Ngón tay của Mạc Ưng Chí ra vào, càng ngày càng nhanh, Chân Đa Trân căn bản là không ngăn được bản thân, thanh âm dâm mỹ như nước chảy phát ra trong miệng cô.

Mà ngón tay thăm dò của người đàn ông, tựa như tập trung lửa tình vào hai nơi trước sau trong thân thể cô...

"A …a…a…" Một tiếng rên rỉ phát ra, tay của Mạc Ưng Chí khiến cô đạt đến cao trào, quên đi tất cả.

Chân Đa Trân dựa lên giường, cả người mềm nhũn.

Cô thật không ngờ Mạc Ưng Chí lại lợi hại như vậy, chỉ dùng ngón tay mà đã có thể khiến cô hoàn toàn khuất phục.

Thuần túy mà nói, anh ở trên giường, đương nhiên là cô kiếm được rồi.

Mạc Ưng Chí vừa rồi là có ý gì? Nhỡ sau cô làm người tình của anh, nghiện thân thể của anh rồi, anh lại nói muốn chia tay thì cô về sau phải làm sao?

Nhưng cô hỏi thế nào đây?

Vẻ mặt buồn rầu của Chân Đa Trân đập vào mắt của Mạc Ưng Chí, anh không biết cô lo lắng cái gì, chỉ có điều trong thời gian hai người sung sướng, anh không cho phép cô phân tâm.

Thân thể cường tráng lại lần nữa đè lên thân thể thướt tha của cô.

"Mạc Ưng Chí..." Trong lòng Chân Đa Trân biết rõ người đàn ông có ý đồ, nhưng chỉ có thể nhẹ giọng ngâm nga.

"Vẫn còn gọi cả tên họ ư? Em nên sửa lại cách xưng hô đi!" Người đàn ông vừa đùa giỡn thân thể cô, vừa phản đối cách xưng hô xa lạ của cô.

Mạc Ưng Chí nằm nghiêng bên cạnh Chân Đa Trân, vỗ về giống như chơi đùa con mèo con, bàn tay to nhẹ nhàng lướt qua đường cong của cô, vỗ về thắt lưng mẫn cảm của cô, hết lần này tới lần khác.

"Kêu tên thôi... " Vặn vẹo thân thể vô lực, Chân Đa Trân không ngờ mình để anh muốn làm gì thì làm, anh lại làm động rung động lòng cô.

"Anh nghe không quen." Anh cắn mút đôi môi căng mọng của cô.

Bàn tay thô ráp kẹp lấy đầu vú mềm mại ngọt ngào của cô, ngón tay thon dài của anh không ngừng vuốt ve, đến tận khi con thỏ trắng dần dần cứng rắn.

"Vậy muốn gọi là gì?" Chân Đa Trân thở hổn hển hỏi.

Làm tình nhân bồi thường cũng phải chú ý xưng hô như vậy ư? Nhưng nhìn Mạc Ưng Chí kiên trì như thế, cô đành phải phối hợp với sở thích của chủ nợ thôi.

"Ưng Chí thân ái!" Người đàn ông vui vẻ tuyên bố.

"Ừ?" Thật mắc ói... Chân Đa Trân nhíu mày, không thể tin được người đàn ông đứng đắn lúc trước lại muốn cô kêu như vậy...

Không được! Cô kêu không được.

"Không kêu ư?" Mạc Ưng Chí có thể cảm thấy được người đẹp có chút chống cự, liền gia tăng khiêu khích.

Đôi môi cuồng nhiệt của anh cắn lên chiếc cổ phấn nộn của cô, cố ý vuốt ve nhuyễn ngọc ôn hương [1] đang căng cứng, cướp lấy từng phân thơm ngọt, lưu lại nhiều dấu vết hoan ái loang lổ trên chiếc cổ trắng nõn.

[1] Nhuyễn ngọc ôn hương[软玉温香] : “Nhuyễn” [软] : Dịu dàng ; “Ngọc” [玉], “Hương” [香] : cách gọi khác dành cho con gái. Miêu tả người con gái trẻ tuổi thân thể trắng nõn mềm mại, toát ra hơi thở thanh xuân ấm áp.

"Anh đừng xấu như vậy..." Cô không kìm được phát ra tiếng kháng nghị (bày tỏ ý kiến chống lại điều đã quyết nghị).

"Anh nào có xấu, tình nhân người ta thường nói chuyện mắc ói như vậy mà..."

Chân Đa Trân bị anh trêu chọc đến cả người mềm nhũn vô lực, lý trí đã hoàn toàn bị đánh mất, hoàn toàn đắm chìm trong sự khiêu khích tàn ác của anh.

Thân thể thon dài của Mạc Ưng Chí đặt trên người cô, bàn tay to tham lam đi xuống, đặt trên đôi gò bồng đảo tuyết trắng, không ngừng nhào nặn.

"Đừng như vậy..." Cô thở gấp liên tục, khát vọng lấp đầy hai bầu vú đầy đặn.

"Kêu lớn lên! Để nhân viên phục vụ ngoài hành lang cũng có thể nghe được tiếng kêu sung sướng của em!" Người đàn ông nhẹ nhàng trêu chọc, mạnh mẽ cuộn thân hình cô, chiếc lưỡi linh hoạt cắn liếm đầu vú phấn nộn, lúc thì mút, lúc thì vuốt ve, lưu lại trên đó từng vết hôn rải rác.

Hai tay của Chân Đa Trân che miệng, nhưng vẫn phát ra những tiếng ngâm nga dâm mĩ.

Cô đúng là rất sợ nhân viên phục vụ ở bên ngoài nghe được thanh âm của bọn họ.

"Làm gì phải nhịn vất vả như vậy? Thiết bị cách âm ở đây rất tốt." Không đành lòng để cô ngược đãi bản thân, Mạc Ưng Chí liền nói cho cô.

"Nhưng..." Cô vẫn rất sợ mà.

"Không có nhưng gì cả!" Anh đột nhiên giật tay cô ra, một tay kia thăm dò vào trong mật huyệt của cô, không ngừng khuấy động.

Hai ngón tay của anh đột nhiên đi vào trong u kính nóng rực, không ngừng co rút trong cơ thể cô, tìm kiếm điểm mẫn cảm.

"A…a…aaa…." Tiếng rên rỉ hổn hển của cô lại bắt đầu.

Một loại khoái cảm không cách nào hình dung từ hạ thể của cô lan đi khắp cơ thể, cảm giác khô nóng lại bắt đầu thiêu đốt cô, khiến cô rên rỉ không ngừng.

Anh hé miệng cười.

Bỗng nhiên, anh tách hai chân của cô ra, ánh mắt sắc sảo nhìn ngắm kỹ bí hoa đã ướt át, chảy ra nước mật.

Ánh mắt nóng rực của người đàn ông trong nháy mắt thiêu đốt càng mãnh liệt, vì cảnh tượng xinh đẹp hấp dẫn trước mắt ….

Trong u cốc, cánh hoa mật xinh đẹp đỏ thẫm.

Bị anh nhìn chằm chằm, lửa nóng ở cả thể xác và tinh thần của Chân Đa Trân bắt đầu tản mát, mời gọi.

Thân thể của cô rất ngây ngô, không biết cái gì gọi là nói dối, diễn trò, thân thể trung thực phản ánh ý nguyện chân chính của bản thân.

Cô hi vọng bị dục vọng thật lớn xuyên qua, xé rách...

Người đàn ông mở hai chân người yêu ra lớn hơn, cúi đầu, liếm láp đóa hoa đỏ tươi nở rộ, hoa cốc mãnh liệt run run nháy mắt đẫm nước.

"A…a…aaa…." Chân Đa Trân cao giọng rên rỉ to hơn.

Đầu lưỡi của Mạc Ưng Chí Đừng tiếp tục liếm hoa hạch trong u cốc, khiến hành vi của người đẹp ngày càng phóng đãng, không ngừng vặn vẹo thân hình muốn trốn đi, nhưng trốn thế nào cũng không được.

"A…a…aaa…." Cô rên lên lớn hơn.

Anh đặt hai chân trắng nõn của người đẹp lên vai, cái miệng xấu xa vẫn không chịu buông tha cho cô, đầu lưỡi cuồng dã mút.

Chỗ tư mật của Chân Đa Trân đã sưng lên, vô số lần sung sướng lên đỉnh.

Thanh âm của cô đã bắt đầu khàn khàn nhưng người đàn ông vẫn không buông tha cô...

Mạc Ưng Chí trông thấy đôi mắt người đẹp mơ màng, đôi môi đỏ mọng hé mở, một bộ dạng lẳng lơ mặc cho người ta chà đạp mới vừa lòng vòng hai chân mềm nhũn vô lực của cô quanh hông, đặt dục vọng to lớn đã sớm dâng trào ở cửa huyệt, từ từ đưa vào hoa kính đang run rẩy.

"A, anh chậm một chút..." Cô nhăn mày lại, cắn môi dưới.

Người đàn ông đỡ lấy phấn mông xinh đẹp của cô, dục vọng rắn chắc tiến nhanh vào vùng đất non mềm, không có một khe hở, để cô gắt gao bao vây anh.

Chân Đa Trân có thể cảm nhận được người đàn ông đang ở trong cơ thể mình, nhồi vào hoa huyệt của cô để ăn no.

Mạc Ưng Chí ở trong cơ thể cô kìm không được ngồi dậy, co rút nhịp nhàng, ma sát những điểm mẫn cảm của nhau, cuồng dã thiêu đốt.

"Em thích như vậy ư?" Anh gia tăng tốc độ, ý đồ muốn đưa cô lên đến điểm cao nhất của dục vọng.

"Thích..." Cô trả lời theo bản năng.

Cuồng nhiệt mang theo dục vọng cháy bỏng, lửa nóng lan tràn trong cô, cái miệng nhỏ nhắn của cô không ngừng rên rỉ, trong khi người đàn ông đang mãnh liệt, hai con thỏ trắng trước ngực cô cũng nhảy lên, như hai đóa hồng mai mặc cho người ta hái.

Người đàn ông xoay người chặn cô lại, cúi đầu ngậm lấy bảo thạch mê người, bảo kiếm phía dưới vẫn tiếp tục rong ruổi qua lại trong hoa kính.

"Thích là tốt rồi. Anh cũng muốn đối tốt với em, để em vừa lòng!" Anh không ngừng đung đưa, đến tận khi gieo rắc mầm móng trong u cốc mới chịu nằm trên người của người đẹp nghỉ tạm …

Anh hôn lên da thịt của cô, lưu lại những dấu vết thật sâu, anh muốn cô hiểu, không ai có thể làm như vậy.

Đời này, cô chính là người của anh!

Bình luận