Ác Quỷ Nam Kinh

Chương 7


Cuối cùng thì hai cô gái Nga và tôi cũng đi đến một thỏa hiệp. Tôi để cho họ ghim váy lên còn họ để cho tôi giữ nguyên mái tóc thẳng và chùi đi lớp nhũ mắt óng ánh. Thay vào đó, tôi chỉ kẻ một đường màu đen ngay trên lông mi vì khi tôi nghĩ tới việc trang điểm thì điều duy nhất xuất hiện trong đầu là những bức ảnh của Audrey Hepburn. Tôi nghĩ là tôi sẽ thích bà nếu chúng tôi gặp nhau. Bà trông có vẻ tử tế. Tôi chùi bớt lớp phấn hồng trên má và cẩn thận tô môi với một màu đỏ nhạt. Hai chị em sinh đôi chiêm ngưỡng thành quả.

“Cũng không tệ lắm,” Irina thừa nhận, thoáng chút cáu kỉnh. “Trông vẫn giống góa phụ nhưng không phải là một góa phụ xấu xí.”

Jason không nói gì khi nhìn thấy tôi. Anh ta chăm chú nhìn chân tôi rồi cười một tiếng khô khốc như thể anh ta biết một chuyện cười thô lỗ về tôi. “Đi nào,” anh ta nói và châm một điếu thuốc. “Lên đường thôi.”

Chúng tôi dàn hàng ngang trên vỉa hè. Mặt trời đã xuống thấp, hắt nắng lên sườn các tòa nhà. Trên các phố nhỏ, người ta đang chuẩn bị đèn lồng cho lễ hội O-Bon sẽ diễn ra vào cuối tuần này. Trong công viên Toyama, các gian hàng bắt đầu được dựng lên, cờ quạt biểu ngữ bay phấp phới. Chúng tôi đi qua một khu nghĩa địa thấp thoáng những chai rượu, rau và hoa quả cúng các hồn ma. Tôi im lặng quan sát mọi thứ, thỉnh thoảng dừng lại để kiểm tra gót giày. Irina cho tôi mượn một đôi giày cao gót màu đen quá cỡ khiến tôi phải nhét thêm giấy vào mũi giày và bước đi một cách thận trọng.

Bạn có thể tìm thấy hộp đêm đó mà không cần bản đồ chỉ dẫn: người ta có thể nhìn thấy tòa nhà ở cách xa hàng dặm, bốn chiếc máng xối trên mái của tòa nhà đang phun lên trời đêm những luồng khí đỏ quạch. Chúng tôi tới nơi vào lúc trời bắt đầu tối. Tôi đứng sững lại nhìn chúng một lúc lâu cho đến khi những người khác sốt ruột kéo tôi vào trong chiếc thang máy bằng kính gắn bên ngoài tòa nhà và ấn nút lên thẳng tầng thượng nơi nàng Marilyn Monroe đang đung đưa giữa các vì sao. Người ta gọi đây là chiếc “thang máy pha lê”, vì nó giống như pha lê, vừa hấp thụ vừa tỏa ánh sáng ra khắp Tokyo. Tôi dán mũi vào mặt kính khi thang máy vọt lên trên, choáng váng vì những con phố trơn bóng tụt xuống dưới chân tôi nhanh đến chóng mặt.

“Đợi ở đây,” Jason bảo tôi khi thang máy dừng lại. Chúng tôi đứng trong khu vực lễ tân, sàn lát đá hoa cương, ngăn cách với hộp đêm bởi những cánh cửa bằng nhôm công nghiệp. Trong góc phòng là một lọ hoa khổng lồ với một bông hồng giả màu đỏ cao đến mét rưỡi. “Tôi sẽ gọi Mama-san ra đây gặp cô.” Jason chỉ cho tôi chiếc trường kỷ bọc nhung trong phòng chờ rồi biến mất cùng hai cô gái Nga sau cánh cửa. Tôi thoáng thấy bên trong của hộp đêm, rộng như một sân băng, chiếm gần hết tầng thượng của tòa nhà, những chùm ánh sáng phản chiếu từ các tòa nhà chọc trời khác nhảy nhót trên sàn. Rồi cánh cửa đóng vào, và tôi bị bỏ lại, ngồi trên chiếc trường kỷ, chỉ có mỗi cô phục vụ thấp thoáng phía sau quầy lê tân làm bạn.

Tôi bắt chéo chân rồi lại thả ra và nhìn vào bóng mình phản chiếu mờ mờ trên cánh cửa nhôm bóng với dòng chữ màu đen Some Like It Hot.

Chủ câu lạc bộ, Mama-san Strawberry Nakatani là một tay chơi lão luyện, Jason nói. Vốn là một gái gọi vào những năm 1970, bà ta nổi tiếng với việc xuất hiện hoàn toàn khỏa thân dưới tấm áo choàng lông trắng tại các câu lạc bộ. Chồng bà ta, một tay anh chị kiêm bầu sô kinh doanh giải trí sau khi qua đời đã để lại cho bà ta câu lạc bộ này. “Đừng tỏ ra ngạc nhiên khi nhìn thấy bà ta,” Jason dặn tôi từ trước. Cả đời bà ta tôn thờ Marilyn Monroe và bà ta đã phẫu thuật thẩm mỹ để có mắt hai mí và mũi cao như người phương Tây. “Cứ làm ra vẻ cô thích cái vẻ ngoài của bà ta nhé!”

Tôi đặt tay lên váy, ép nó xuống đùi. Bạn phải rất can đảm hoặc cực kỳ tuyệt vọng để có thể làm những việc như thế này, và tôi toan đứng dậy bỏ chạy về phía thang máy thì cánh cửa hộp đêm bật mở và bà ta bước ra: một người phụ nữ nhỏ bé, trắng toát, vận một chiếc đầm kim tuyến màu vàng kiểu Marilyn Monroe, tay cầm một bót thuốc lá chạm trổ cầu kỳ và một chiếc khăn choàng lông thú. Bà ta có một cơ thể rắn chắc, cơ bắp như một chiến mã Trung Hoa với mái tóc châu Á nhuộm chải theo kiểu Marilyn Monroe. Bà ta tiến đến chỗ tôi trên đôi giày gót nhọn hoắt, vừa đi vừa lấy tay sửa tóc vừa vung vẩy chiếc khăn choàng ra đằng sau. Bà ta dừng lại chỉ vài bước trước mặt tôi, không nói không rằng, chỉ nhìn lướt qua mặt tôi. Thế là xong, bà ta sẽ ném mình ra ngoài đường, tôi thầm nghĩ.

“Đứng dậy.”

Tôi đứng dậy.

“Hừm! Cô là người nước nào?” Bà ta đi vòng xung quanh tôi, nhìn chằm chằm vào chiếc váy đen nhàu nát và đôi giày gót nhọn nhét đầy giấy mà Svetlana cho mượn. “Cô là người nước nào?”

“Người Anh.”

“Người Anh à?” Bà ta lùi lại một bước, đặt một điếu thuốc lá vào bót thuốc và nheo mắt nhìn tôi: “Đúng vậy. Trông cô giống gái Anh. Tại sao cô muốn làm việc ở đây?”

“Cũng giống như các cô gái khác thôi ạ.”

“Thế nghĩa là sao? Cô thích đàn ông Nhật à?”

“Không, tôi cần tiền.”

Môi bà ta hơi cong lên như thể hài lòng với câu trả lời của tôi. Bà ta châm thuốc, ngửa đầu ra sau nhả một làn khói rồi nói: “Thôi được, cô em. Cô sẽ làm thử đêm nay. Nếu cô phục vụ khách hàng tốt, tôi sẽ trả cô ba nghìn yên một giờ. Ba nghìn. Được không?”

“Bà muốn nhận tôi?”

“Sao trông cô có vẻ ngạc nhiên thế. Cô còn muốn gì nữa hả tiểu thơ? Ba nghìn. Đồng ý thì làm không thì lượn. Tôi không thể trả hơn được nữa.”

“Tôi chỉ nghĩ là...”

Mama Strawberry giơ tay lên ra hiệu cho tôi im lặng. “Nếu đêm nay mọi chuyện diễn ra tốt đẹp thì ngày mai cô có thể quay lại làm việc nhưng phải ăn mặc tử tế. Nghe chưa? Cô mà ăn mặc lôi thôi thì sẽ phải nộp phạt mười nghìn yên. Phạt. Cô hiểu ý tôi chứ? Đây là một câu lạc bộ cao cấp.”

Với tôi, cái hộp đêm này dường như là nơi kỳ diệu nhất mà tôi từng đến - sàn nhà giống như một bể bơi tràn ngập ánh sao, trôi nổi cách thế giới năm mươi tầng lầu, được bao quanh bởi toàn cảnh chân trời Tokyo và những màn hình treo trên các tòa nhà chọc trời đang trình chiếu các thước phim ca nhạc và thời sự. Tôi vừa đi vừa ngắm những đóa hoa tươi được cắm và sắp đặt theo nghệ thuật ikebana trong ánh sáng dìu dịu của hộp đêm, lòng bồn chồn khó tả. Một vài người khách đã ở đây từ trước, những người đàn ông nhỏ thó trong bộ vét doanh nhân ngồi rải rác ở các bàn, trên những chiếc ghế băng hay ngả lưng trên những chiếc ghế bành bọc da, giữa đám khói thuốc cuồn cuộn. Trên một sân khấu nhô lên giữa phòng, một nhạc công piano với khuôn mặt mỏng quẹt và chiếc nơ con bướm đeo trước cổ đang dạo những hợp âm arpeggios. Thỉnh thoảng, cứ quãng mười giây một lần, bản sao công nghiệp của Marilyn Monroe, được nâng đỡ bởi những cột xà và thanh giằng kim loại, lại cót két đu về phía trước, che mất quang cảnh thành phố phía sau.

Mama Strawberry đang ngồi cạnh một chiếc bàn mạ vàng giả cổ thời Louis XIV, ngay trước xích đu của Marilyn, vừa hút thuốc vừa bấm máy tính. Gần đó là một chiếc bàn nơi các nữ tiếp viên đang ngồi hút thuốc và tán gẫu trong lúc chờ được phân công đi tiếp khách. Chúng tôi có tổng cộng hai mươi người, trừ tôi và hai chị em sinh đôi người Nga thì tất cả đều là người Nhật. Irina đưa cho tôi một nắm thuốc lá Sobranie Pinks và tôi ngồi im hút thuốc, mắt nhìn về phía cửa nơi các khách hàng sẽ xuất hiện.

Cuối cùng thì chúng tôi cũng nghe thấy tiếng thang máy dừng lại và một tốp khách mặc comlê cà vạt đẩy cửa bước vào. “Bà ấy sẽ để cô tiếp họ,” Irina thì thầm rồi ghé sát vào tôi, nghiêng tay che một bên miệng: “Những người này, họ luôn để lại tiền boa cho những cô gái mà họ thích. Mama sẽ chờ xem cô có được boa hay không. Đây là bài kiểm tra dành cho cô đấy, cưng ạ.”

Tôi được kín đáo triệu tập cùng hai chị em sinh đôi và ba nữ tiếp viên người Nhật, được phân công đến một chiếc bàn bên cạnh cửa sổ lớn, nhẹ nhàng đặt tay lên lưng ghế, chờ những vị khách mới vượt qua sàn nhà lát gỗ bóng loáng. Tôi bắt chước những người khác, ước gì mình có thể kéo chiếc váy xuống thêm chút nữa. Một nhóm phục vụ bàn không biết từ đâu chui ra hối hả bày lên bàn một chân nến bằng bạc, mấy chồng khăn vải trắng tinh và những chiếc ly sáng choang, kết thúc công việc đúng lúc các vị khách bước đến, ngồi xuống kéo ghế và cởi khuy áo vét.

Irasshaimase,” các cô gái Nhật nói, cúi chào rồi ngồi xuống ghế, cầm chiếc khăn ấm được đặt trong đĩa tre bày trên bàn.

Tôi cũng bắt chước và lí nhí nói: “Chào mừng quý khách.”

Một chai champagne và vài chai Scotch được mang tới. Tôi ngồi xuống ghế và quan sát mọi người xem phải làm gì tiếp theo. Các cô gái bóc bao nylon bọc chiếc khăn ấm, đặt chúng vào những đôi tay đang ngóng đợi của khách. Tôi làm theo và đặt một chiếc khăn vào tay người đàn ông ngồi bên trái mình. Ông ta không để ý đến tôi. Ông ta cầm lấy chiếc khăn lau tay rồi vứt nó xuống bàn ngay trước mặt tôi và quay sang nói chuyện với cô gái ở bên cạnh. Các quy tắc ở đây rất rõ ràng, công việc của tôi là phải châm thuốc, rót rượu, đút thức ăn vào miệng khách và làm cho họ vui vẻ. Không lên giường với khách. Chỉ chuyện trò và tán dương họ. Các cô gái mới đến đều phải đọc những quy định ghi trên một tấm card mỏng. “Tốt nhất là nói chuyện gì buồn cười,” Mama Strawberry trước đó đã dặn tôi. “Khách hàng của Strawberry muốn được thư giãn.”

“Hallo,” Svetlana nói và chen vào ngồi giữa, nghiêng bên này, ngả bên kia như con gà mái đi tìm trống khiến mọi người đều phải nhường chỗ. Cô cầm một chiếc ly ở giữa bàn và gõ lạch cạch vào chai rượu. “Shampansky, cưng này. Ngon tuyệt!” Cô trút hết rượu trong chai vào bốn chiếc ly, rồi khua khua chai không lên trên đầu, ra hiệu cho phục vụ bàn mang ra thêm.

Cánh đàn ông có vẻ thích hai chị em sinh đôi, họ cổ vũ các cô hát những câu chắc hẳn học được trên vô tuyến hay đài báo vì tôi không biết những giai điệu đó: “Gấp đôi khoái lạc, gấp đôi thích thú... Hãy trao cho em một chút HƯNG PHẤN đó. Hãy đến và dành cho anh MỘT CHÚT!” Tất cả mọi người cười phá lên vỗ tay tán thưởng, và cuộc chuyện trò lại nổ ra trong một thứ tiếng pha trộn giữa tiếng Nhật và tiếng Anh bồi. Hai chị em sinh đôi say rất nhanh. Màu mắt của Svetlana chảy lem nhem, còn Irina thì cứ lanh chanh châm thuốc cho khách bằng một chiếc bật lửa dùng một lần của Hàng không Thái, thỉnh thoảng lại đổ ập xuống bàn làm vãi tung tóe đám đồ nhậu bằng tảo biển và mực khô. Mỗi khi có ai pha trò thì cô lại cười ré lên và nói giọng líu nhíu, “Đừng làm tôi cười nữa, cười nữa là nổ tung mất!”

Tôi chỉ ngồi im lặng, không lôi kéo sự chú ý của mọi người về phía mình, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, như tôi đã làm việc này hàng nghìn lần và không thèm để tâm đến việc chẳng có ai bắt chuyện với tôi hay việc tôi không biết pha trò, không biết các bài hát. Đến khoảng chín giờ, khi tôi vừa nghĩ là mình có thể ngồi im lặng suốt buổi và có lẽ người ta đã quên mất sự tồn tại của tôi thì ai đó chợt lên tiếng: “Thế còn cô thì sao?”

Cả bàn chợt im lặng. Tôi ngẩng đầu lên và thấy tất cả mọi người đều ngừng nói và quay sang nhìn tôi với vẻ tò mò. “Thế còn cô thì sao, cô đang nghĩ gì thế?” Ai đó lại hỏi.

Tôi đang nghĩ gì? Tôi cũng chẳng biết nữa. Tôi đang nghĩ mông lung, đang tự hỏi liệu trong số những người đàn ông này, có ai có cha chú từng tham chiến ở Trung Quốc? Liệu họ có khái niệm gì về cuộc sống hôm nay của họ đã được xây dựng trên một nền tảng như thế nào? Tôi cố tưởng tượng ra khuôn mặt họ trong những bộ quân phục của quân đội Thiên hoàng, đứng trên đường phố Nam Kinh tuyết trắng, một người trong số họ đang giơ cao lưỡi kiếm katana sáng loáng...

“Cô thì sao?”

“Tôi thì sao?”

Họ đưa mắt nhìn nhau như không tin vào câu trả lời xấc xược của tôi. Ai đó đá vào chân tôi dưới gầm bàn. Tôi nhìn lên và thấy Irina đang nhăn mặt với tôi, gật gật đầu chỉ về phía ngực tôi rồi dùng hai tay xốc ngực của cô ấy lên, vai ngả ra đằng sau. “Ngồi thẳng lên,” cô thì thầm. “Ưỡn ngực ra.”

Tôi quay sang người đàn ông ngồi bên cạnh, hít thở thật sâu rồi nói ngay ý nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu. “Cha ông có từng tham chiến ở Trung Quốc không?”

Vẻ mặt của ông ta đột nhiên thay đổi. Ai đó hít một hơi rõ sâu. Các cô gái quanh bàn nhíu mày, còn Irina thì đặt kịch ly rượu của mình xuống bàn. Người đàn ông ngồi cạnh rõ ràng đang suy nghĩ về câu hỏi của tôi. Cuối cùng ông ta lấy hơi và lên tiếng: “Một câu hỏi kỳ lạ, sao cô lại hỏi thế?”

“Bởi vì, tôi đã nghiên cứu giai đoạn lịch sử này suốt chín năm, bảy tháng và mười chín ngày,” tôi nói lí nhí, tim thót lại.

Ông ta lại im lặng nhìn tôi như cố gắng đọc được những suy nghĩ trong đầu tôi. Xung quanh bàn, tất cả mọi người dường như đang nín thở: tất cả ngồi nghiêng về phía trước, dán người vào mép ghế, chờ câu trả lời của ông ta. Ông ta im lặng rất lâu rồi châm một điếu thuốc, nhưng chỉ rít vài hơi rồi dụi vào gạt tàn.

“Bố tôi đã từng ở Trung Quốc,” ông nói với một vẻ hết sức nghiêm trang. “Ở Mãn Châu. Nhưng ông không bao giờ hé răng về bất cứ chuyện gì đã xảy ra ở đó.” Khói từ điếu thuốc lá ông đang hút bay lên trần nhà thành một dòng dài không đứt gẫy, trông hệt như một ngón tay màu trắng. “Tất cả những gì liên quan đến giai đoạn này trong sách giáo khoa của chúng tôi đều bị bỏ đi. Tôi nhớ cả lớp phải soi những trang sách này dưới đèn cho thầy cô thấy là chúng tôi không thể đọc được những chữ đã bị tẩy trắng. Có lẽ,” ông nói, không nhìn vào một ai mà bật những từ ngữ cho bay thẳng vào không khí, “cô sẽ kể cho tôi về những gì đã xảy ra.”

Tôi ngồi miệng há hốc, choáng váng vì những gì ông ta vừa nói. Mãi một lúc sau tôi mới nhận ra rằng ông không hề giận dữ, và tôi lấy lại được thần sắc. Tôi vươn người ra phía trước đầy phấn khích. “Tất nhiên rồi, tôi sẽ nói cho ông bất cứ điều gì ông muốn, bất cứ chuyện gì...” Tôi nói, cảm thấy câu chữ dồn lên trong cổ họng, sẵn sàng tuôn ra bất cứ lúc nào. Tôi vén tóc ra sau tai và đặt tay lên bàn. “Tôi nghĩ, phần quan trọng nhất là những gì xảy ra ở Nam Kinh. Không. Thật ra không phải là chính những gì đã xảy ra ở Nam Kinh, mà - hãy để tôi... để tôi diễn đạt theo một cách khác. Đúng hơn là khi quân đội Thiên hoàng hành quân từ Thượng Hải tới Nam Kinh. Không ai có thể hiểu nổi chuyện gì đã xảy ra, tại sao những người lính bắt đầu thay đổi…”

Tôi bắt đầu nói, suốt buổi tối, về Mãn Châu, Thượng Hải và Đơn vị 731. Dĩ nhiên nhiều nhất là về Nam Kinh. Các cô gái khác ngồi ủ rũ, thỉnh thoảng lại ngắm nghía móng chân móng tay hay thì thầm với nhau và ném ánh mắt về phía tôi. Còn các vị khách thì tuyệt đối im lặng nhìn tôi chăm chú và lắng nghe với một vẻ tập trung cao độ. Họ không nói gì nhiều và ra về một cách lặng lẽ. Cuối buổi khi Mama Strawberry chia tiền boa cho chúng tôi bà gọi riêng tôi ra một chỗ, khuôn mặt thoáng vẻ cáu kỉnh. Họ đã boa cho tôi nhiều nhất, gấp ba lần các cô gái khác.

Bình luận