Ác Quỷ Nam Kinh

Chương 22


Kể từ đêm hôm đó, Jason bắt đầu quan sát tôi. Anh ta bắt đầu có thói quen nhìn tôi chòng chọc, khi chúng tôi từ hộp đêm trở về nhà, khi tôi nấu nướng hay khi cả nhà ngồi xem tivi trong phòng khách. Thỉnh thoảng khi quay ra châm thuốc cho khách thì tôi lại phát hiện anh ta đứng cách đó có vài bước, và nhìn tôi như thể anh ta đang vui thích một cách kín đáo trước tất cả những gì tôi làm. Tôi vừa cảm thấy sợ hãi vừa phấn khích. Chưa từng có ai nhìn tôi như thế và tôi không tưởng tượng nổi mình sẽ làm gì nếu anh ta lại gần. Tôi tìm cách tránh xa anh ta.

Thu đến. Cái nóng hầm hập như rang với mùi kim loại bị hun đốt và mùi cống rãnh của Tokyo đã phải nhường bước cho một Nhật Bản mát mẻ và ảm đạm hơn, một Nhật Bản hẳn đã chờ cơ hội lộ diện từ bấy lâu nay. Bầu trời quang đãng sau khi giũ bỏ được lớp sương mù mùa hè, những cây gỗ thích lá đỏ rụng đầy đường và đâu đó thoang thoảng mùi khói như mùi nấu nướng ở Tokyo thời hậu chiến. Đứng trong hành lang, tôi có thể thò tay ra hái những trái hồng chín đỏ ngoài vườn. Trong vườn, đàn muỗi đã kéo nhau đi hết. Sự ra đi của chúng khiến Svetlana thấy buồn - cô ấy nói rằng giờ đây, chúng đã bỏ lại chúng tôi trong sự suy tàn tột độ.

Fuyuki vẫn chưa tới câu lạc bộ. Sử Trùng Minh thì vẫn kín miệng và cố chấp khiến tôi đôi khi nghĩ rằng mình sẽ chẳng bao giờ có cơ hội được xem bộ phim đó. Một ngày khi tôi không thể chịu đựng hơn được nữa, tôi đi tàu tới Akasaka, tìm một trạm điện thoại công cộng và gọi điện cho Fuyuki. Mụ Y Tá, tôi chắc đó là mụ ta, trả lời điện thoại với một giọng đàn bà: “Moshi moshi.” Chỉ thế thôi cũng đủ làm tôi sợ đứng cả tim, ống nghe vẫn lủng lẳng bên tai, nhưng mọi can đảm đều tan biến. “Moshi moshi?” mụ ta nhắc lại nhưng tôi đã thay đổi ý định. Tôi dập máy và bỏ đi thật nhanh. Có lẽ Sử Trùng Minh đã đúng khi nói tôi không bao giờ có khả năng dệt lá dâu thành lụa.

Tôi tìm đến hiệu sách Kinokuniya ở Shinjuku và mua tất cả những ấn phẩm nói về các chế phẩm thuốc thay thế, từ điển Trung Nhật và một tuyển tập các bài viết về yakuza. Những ngày sau đó, trong khi chờ đợi Fuyuki tới hộp đêm thì tôi khóa mình lại trong phòng và đọc về y học cổ truyền Trung Hoa cho đến khi tôi biết khá nhiều về các phương pháp châm cứu của Biển Thước, về những thí nghiệm đầu tiên về giải phẫu và gây mê của Hoa Đà, cũng như các phương pháp luyện khí công của ông, như “ngũ cầm hỉ” bắt chước động tác của năm loại thú rừng như cọp, nai, khỉ, gấu và chim. Tôi cũng có thể nhớ bảng phân loại các lá thuốc theo sách của Thần Nông. Tôi còn đọc về cao hổ cốt, mật gấu và mai rùa. Tôi tìm đến một cửa hàng Nhật dược ở Kabuizawa và lấy về mấy mẫu thuốc thử miễn phí làm từ dầu lươn và mật gấu. Tôi cũng tìm đọc tất cả những gì liên quan đến sự tái sinh cũng như sự thoái hóa sức khỏe. Chìa khóa cho sự trường sinh. Công cuộc tìm kiếm sự trường sinh bất tử đã được khơi mào ngay từ thuở sơ khai của loài người dưới nhiều dạng khác nhau. Người ta nói rằng, ngay cả đậu phụ cũng được phát minh ra bởi một vị hoàng đế Trung Quốc trên con đường tìm kiếm đông dược trường sinh.

Nhưng Sử Trùng Minh có nhắc tới một cái gì đó mà chưa ai biết đến, một cái gì đó vô cùng bí mật.

Một hôm tôi dùng tất cả số màu còn lại vẽ một người đàn ông đứng giữa những tòa nhà đổ nát mà tôi vẽ trên tường lần trước. Ông ta có khuôn mặt của một nghệ sĩ nhạc kịch kabuki, nhưng lại mặc một chiếc áo sơ mi Hawaii và sau lưng ông ta là một chiếc ôtô của Mỹ, một kiểu ôtô mà các tay anh chị ưa chuộng. Rải rác dưới chân ông là các lọ thuốc, một thiết bị tinh chế và một nồi chưng cất thuốc. Một loại thuốc rất quý và bất hợp pháp, một loại thuốc mà không ai dám nhắc tới.

“Rất đẹp đúng không,” Sử Trùng Minh nói.

Tôi nhìn ra khuôn viên trường đại học phía bên ngoài cửa sổ phòng ông ta. Cây cối đã chuyển sang sắc vàng và đỏ, đám rêu mọc trên mái cung thể thao chuyển sang màu xanh tím giống như những trái mận chín và thỉnh thoảng ở phía cổng lại xuất hiện một bóng người mặc đồng phục và đeo mặt nạ của môn kiếm đạo kendo. Những tiếng la hét từ võ đường vang khắp nơi khiến đám quạ trên cây đập cánh xào xạc. Nó đã rất đẹp. Tôi không hiểu tại sao mình không thể tách rời nó ra khỏi bối cảnh chung của thành phố. Nó bị bao vây giữa một thành phố hiện đại của một nước Nhật khát khao quyền lực. Khi thấy tôi không rời mắt khỏi cửa sổ, Sử Trùng Minh phá lên cười.

“Vậy ra, cô cũng nằm trong số những người không thể tha thứ được.”

Tôi quay lại nhìn thẳng vào ông ta. “Tha thứ?”

“Tha thứ cho nước Nhật vì những gì họ đã làm ở Trung Quốc.”

Những lời của một giáo sư sử học người Mỹ gốc Trung mà tôi học tại trường đại học lại vang lên. “Người Nhật tàn bạo ngoài sức tưởng tượng. Họ đã nâng tội ác lên thành một môn nghệ thuật. Liệu một lời xin lỗi chính thức có đủ để chúng ta tha thứ cho họ?

“Tại sao ông lại hỏi thế, ông đã tha thứ cho họ sao?”

Ông gật đầu.

“Làm sao ông có thể tha thứ được?”

Sử Trùng Minh nhắm mắt lại, một nụ cười nở trên gương mặt. Ông im lặng một lúc lâu đến mức nếu không nhìn thấy ông vặn vẹo hai bàn tay thì tôi đã cho rằng ông ngủ gật. “Làm sao à?” Cuối cùng ông lên tiếng. “Nghe giống như một việc bất khả thi. Nhưng tôi đã mất rất nhiều, rất nhiều năm nghĩ về chuyện đó. Một thời gian dài tôi không thể ra khỏi đất nước mình, không thể ra khỏi nhà mình. Cho đến khi bị ném đá trên đường phố, bị diễu đi khắp thị trấn với những tấm biển tuyên truyền trên lưng.” Nói đến đây ông xòe bàn tay ra và đặt nó lên ngực. Tôi nghĩ ngay đến những bức ảnh về cách mạng văn hóa với hàng trăm người đàn ông bị Hồng Vệ binh săn đuổi, dồn lại một chỗ, tròng quanh cổ các áp phích cổ động với các biểu ngữ như Thành phần phản cách mạng hay Trí thức tạo phản. “Cô sẽ không có được những phương tiện để hiểu được bản chất của con người cho đến khi trải qua tất cả những chuyện đó. Tôi mất một thời gian dài nhưng rồi cũng hiểu được một điều hết sức giản đơn. Tôi đã hiểu được sự thiếu hiểu biết. Tôi càng suy ngẫm về nó thì càng hiểu ra rằng hành vi của họ đơn giản chỉ là sự thiếu hiểu biết. Đúng là có những người lính ở Nam Kinh, một vài người, thực sự độc ác. Tôi không tranh cãi điều này. Nhưng còn những người khác? Tội lỗi lớn nhất của họ là sự thiếu hiểu biết. Chỉ đơn giản thế thôi.”

Sự thiếu hiểu biết. Đó là một thứ mà tôi nghĩ là tôi biết rất rõ. “Thế họ đã làm gì trong bộ phim mà ông đang giữ. Có phải đó là điều ông muốn nói? Cái đó có phải là sự thiếu hiểu biết?”

Sử Trùng Minh không trả lời. Mặt ông kín như bưng và ông giả vờ bận bịu với đống giấy tờ. Cứ mỗi khi nhắc tới bộ phim là ông lại trở nên lặng lẽ.

“Có phải ý ông nói thế không, giáo sư Sử?”

Ông đẩy đống giấy tờ sang một bên, dọn dẹp bàn, sẵn sàng làm việc. “Lại đây nào,” ông nói và ra hiệu cho tôi lại gần. “Lúc này hãy tạm không nói về chuyện đó. Tới đây và ngồi xuống kể cho tôi nghe cô đến đây làm gì?”

“Tôi muốn biết ông định nói gì, có phải ông muốn nói những gì họ làm đối với...”

“Xin cô! Xin cô, cô không định đến đây hôm nay để chơi không đấy chứ. Cô đến đây với mục đích nào đó - tôi có thể nhìn thấy nó trên mặt cô. Ngồi xuống đi.”

Tôi miễn cưỡng bước tới chiếc bàn. Tôi ngồi xuống trước mặt ông, hai tay để trong lòng.

“Sao?” Ông hỏi. “Có chuyện gì?”

“Tôi có đọc về y học Trung Hoa,” tôi thở dài nói.

“Tốt.”

“Có một huyền thoại. Một câu chuyện về một vị thần, một người nông dân thần thánh đã phân loại cây cỏ, xếp chúng theo những trật tự khác nhau. Tôi nói đúng chứ?”

“Theo mùi vị, nhiệt độ và chất lượng. Đúng vậy. Cô đang nói về Thần Nông.”

“Như vậy có phải việc tôi nên làm là xác định phương thuốc của Fuyuki có tuân theo quy luật này hay không? Tôi có phải coi đó là một khả năng cần xem xét hay không?”

Sử Trùng Minh nhìn tôi chăm chú.

Tôi hỏi: “Tôi vừa nói cái gì không đúng sao?”

Ông thở dài và ngồi xoay lưng lại, tay đặt lên bàn, gõ gõ các ngón tay lên mặt bàn. “Đã đến lúc tôi phải kể cho cô nghe nhiều hơn về tôi.”

“Gì ạ?”

“Tôi không muốn cô lãng phí thời gian. Cô nên biết là tôi đã có những nghi ngờ rất có cơ sở về những gì chúng ta đang tìm kiếm.”

“Vậy thì ông không cần tôi...”

“Có, tôi cần cô.”

“Tại sao?”

“Bởi vì tôi không muốn nghe thấy những điều tôi muốn nghe. Tôi không muốn một con vẹt trơ tráo đến xun xoe bảo tôi rằng, ‘Đúng vậy, thưa ngài, đúng vậy, thưa ngài, ngài luôn đúng, ngài quả là thông thái.’ Không, tôi muốn sự thật.” Ông lôi ra một cặp tài liệu cũ mèm từ đống sách vở trên bàn. “Tôi đã nghiên cứu chúng lâu tới mức không thể cho phép mình phạm sai lầm. Tôi sẽ nói cho cô biết tất cả những gì cô cần biết. Nhưng tôi sẽ không nói cho cô một cách chính xác là tôi đang nghi ngờ cái gì.”

Ông lôi từ trong cặp hồ sơ ra một tập giấy úa vàng buộc bằng dây đen bẩn thỉu.

“Tôi mất rất nhiều thời gian để tìm ra Fuyuki, tới mức chẳng muốn tính nữa. Tôi phát hiện ra rất nhiều điều về ông ta. Đây này.” Ông đẩy tập giấy sang chỗ tôi. Tôi nhìn vào đống giấy vừa được mở tung, nghễu nghện trên bàn chỉ chực rơi xuống đất. Đó là những tài liệu bằng tiếng Nhật và tiếng Trung, thư từ, các bản copy báo chí và có vẻ như cả một bản ghi chép được viết trên giấy viết thư của một văn phòng chính phủ. Tôi nhận ra chữ Bộ Quốc phòng được viết bằng kiểu chữ kanji.

“Cái gì đây?”

“Kết quả của bao năm làm việc. Phần lớn chúng được hoàn tất trước khi tôi được phép sang Nhật. Thư từ, các bài báo và - có lẽ là hành động mạo hiểm nhất của tôi - các báo cáo có được từ các nhân viên điều tra đặc biệt. Tôi không hy vọng cô hiểu chúng nhưng cô cần phải biết Fuyuki nguy hiểm tới mức nào.”

“Ông đã nói chuyện này với tôi rồi.”

Ông mỉm cười đăm chiêu. “Đúng, tôi có thể hiểu được sự hoài nghi của cô. Ông ta giống như một lão già. Thậm chí có khi còn tử tế nữa. Rộng lượng?”

“Ông không thể nhận xét về một người nếu chưa nói chuyện với họ.”

“Thú vị, có đúng không? Thật thú vị khi cái tay trùm cho vay nặng lãi sarakin quyền lực nhất Tokyo, một trong những tay sản xuất và nhập khẩu bất hợp pháp ma túy tổng hợp lớn nhất nước ấy lại trông có vẻ vô hại làm sao. Tuy nhiên chớ có lú lẫn.” Sử Trùng Minh cúi người về phía trước, nhìn tôi đầy ngụ ý. “Hắn ta cực kỳ nhẫn tâm. Cô không thể tưởng tượng được bao nhiêu người đã chết vì quyết tâm của hắn nhằm thiết lập một mạng lưới buôn bán chất ma túy tổng hợp từ Nhật tới các cảng biển nghèo của Hàn Quốc. Độc đáo nhất là cách hắn ta chọn tay chân của mình. Hắn ta có một kỹ năng độc nhất vô nhị - tất cả đều nằm trong đống tài liệu này, nếu cô biết cách đọc chúng. Một bậc thầy về dân vận! Hắn ta tìm kiếm thông tin trên báo chí về các vụ bắt bớ, cẩn thận lựa ra những bị can nhất định rồi lo chi phí bào chữa tại tòa án. Nếu bị can thoát tội, hắn sẽ thề suốt đời trung thành với Fuyuki...”

“Thế ông có biết gì về...” Tôi cúi người lại gần ông, hạ thấp giọng theo bản năng, “... về mụ Y Tá của ông ta không?”

Sử Trùng Minh nghiêm nghị gật đầu. “Có, tôi có biết mụ Y Tá kiêm vệ sĩ của ông ta. Ogawa. Người ta hoàn toàn có cơ sở để mà sợ mụ.” Ông cũng hạ thấp giọng như tôi, làm như chúng tôi có thể bị nghe lén vậy. “Cô phải biết rằng Fuyuki rất thích những kẻ tàn bạo. Những kẻ không phân biệt xấu hay tốt. Và hắn chọn mụ Y Tá vì những tội ác trứ danh của mụ ta, vì mụ ta hoàn toàn không có khả năng mủi lòng trước nạn nhân.” Ông chỉ vào đống tài liệu. “Nếu cô có thời gian xem qua đống tài liệu này cô sẽ thấy báo chí gọi mụ ta là Quái vật Saitama. Xét về các phương pháp, mụ ta là một huyền thoại sống ở Nhật, đối tượng của một loạt các tin đồn rùng rợn.”

“Phương pháp của mụ ta?”

Ông gật đầu, và bóp nhẹ mũi, dường như đang cố gắng chặn một cái hắt hơi hay một ký ức nào đó. “Về bản chất,” ông vừa nói vừa thả tay xuống và thở hắt ra, “bạo lực là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của yakuza. Nhưng có lẽ không có gì đáng ngạc nhiên ở đây, nếu xem xét tới khía cạnh bệnh lý, cộng thêm chứng rối loạn giới tính của mụ ta thì chẳng có gì là lạ khi mụ ta có vẻ thích thú với việc...” Nói tới đây mắt ông chợt lướt rất nhanh qua một điểm ở phía trên đầu tôi trước khi tiếp tục: “với việc tô điểm cho các tội ác của mình.”

“Tô điểm?”

Ông không trả lời. Thay vào đó, ông cắn môi rồi hỏi tôi, “Tôi chưa bao giờ gặp mụ ta nhưng theo tôi biết thì mụ ta rất cao đúng không?”

“Một vài người trong hộp đêm nghĩ mụ ta là đàn ông.”

“Ấy thế mà mụ ta lại là phụ nữ. Một người phụ nữ với một… - tôi không biết từ này trong tiếng Anh nói thế nào - có lẽ là một sự rối loạn về xương cốt. Nhưng thế là đủ rồi. Không nên lãng phí buổi sáng của chúng ta.” Ông nhìn tôi chăm chú. “Tôi cần phải biết. Cô có chắc là cô muốn tiếp tục không?”

Tôi cựa vai, chợt cảm thấy lạnh sống lưng. Cuối cùng tôi xoa tay, lên tiếng: “Thôi được, có, tôi thực sự muốn tiếp tục. Ông thấy đấy, đây là điều quan trọng nhất của đời tôi. Tôi đã theo đuổi nó suốt chín năm, tám tháng, hai mươi chín ngày và chưa một lần nghĩ tới chuyện bỏ cuộc. Đôi khi tôi nghĩ nó làm phiền mọi người.” Tôi suy nghĩ một lúc rồi ngẩng đầu lên nhìn ông. “Đúng vậy, nó quả có làm phiền mọi người.”

Ông phá ra cười và thu nhặt đống tài liệu lại. Khi đang cất chúng vào cặp thì ông chợt chú ý tới một bức ảnh nằm khuất ở dưới cùng. “A,” ông thốt lên, rút tấm ảnh ra. “Đúng rồi, không biết cô có muốn xem cái này hay không?” Ông đẩy nó về phía tôi, những ngón tay nâu dài che mất nửa tấm hình. Tôi nhìn thấy những chữ kanji ở góc trên phía bên phải, dấu tem của Sở Cảnh sát, còn phía dưới tay ông là một bức hình đen trắng. Tôi nghĩ có lẽ mình đã nhìn thấy một sợi dây chăng ở hiện trường phạm tội và một chiếc ôtô đang mở cốp. Trong cốp xe có cái gì đó mà tôi không thể nhận ra, cho đến khi Sử Trùng Minh nhấc tay của ông lên và tôi đã hiểu.

“Ôi!” Tôi thì thào, lấy hai tay che miệng theo bản năng. Dường như tất cả máu trong đầu tôi đều bị hút kiệt trong giây lát. Bức ảnh chụp một cánh tay - một cánh tay người vắt ra ngoài cốp xe, đeo một chiếc đồng hồ đắt tiền. Tôi từng thấy ở thư viện trường đại học có nhiều bức ảnh tương tự chụp các nạn nhân của giới xã hội đen, nhưng chính thứ nằm dưới ống bô của chiếc ôtô đã khiến tôi không thể rời mắt. Được sắp đặt gần như theo một nghi thức trang trọng, cuộn lại trên mặt đất như một con trăn, là một đống... “Chúng có phải là...” tôi thì thào, “chúng có phải đúng là cái mà tôi nghĩ không? Là của con người đúng không? Là của anh ta?”

“Đúng vậy.”

“Đây là những gì mà ông gọi là... tô điểm?”

“Đúng, đây là một trong những hiện trường tội ác của Ogawa.” Ông bình tĩnh đặt tay lên bức ảnh và thu nó lại. “Một trong những tội ác được cho là của Quái vật Saitama. Người ta đồn rằng, lần đầu tiên nhìn vào xác chết, cảnh sát cũng không phát hiện ra ngay là nội tạng của anh ta đã bị móc sạch. Chính nó đã khiến tôi choáng váng, thực sự choáng váng, cái mức độ siêu phàm của tội ác mà con người, hay người phụ nữ, có thể đạt tới.” Ông cất bức ảnh đi và cột tập tài liệu bằng sợi dây màu đen cũ mèm. “À, nhân tiện,” ông nói, “nếu tôi là cô, tôi sẽ không phí thời gian tìm hiểu sự phân loại của Thần Nông.”

“Xin lỗi, tôi không hiểu?” Tôi ngước nhìn ông ngơ ngác.

“Tôi nói là cô đừng có mất thời gian nghiên cứu sự phân loại của Thần Nông. Cái cô đang tìm kiếm không phải là một loại cây.”

Bình luận