40+ Bí Kíp Chinh Phục Khách Hàng Qua Điện Thoại

Chương 1. Khi Khách Hàng Từ Chối Ngay Từ Câu Nói Đầu Tiên !


Tình huống 1

Cô có thể gửi fax hoặc email để tôi tham khảo trước được không?

Câu trả lời thông minh

Cách 1: Không vấn đề gì, thưa ông. Nhưng tài liệu của chúng tôi chủ yếu bằng tiếng Anh và khá dài, vậy nên, ông hãy để tôi tóm tắt và giải thích ngắn gọn luôn và cũng là để tránh làm mất thời gian của ông.

Cách 2: Được chứ. Tuy nhiên, tài liệu về lĩnh vực này của công ty chúng tôi có tới 18 loại. Để giúp ông tìm được loại phù hợp nhanh nhất, tôi xin phép được hỏi ông một, hai câu được không?

Cách 3: Thưa ông, tài liệu của chúng tôi được thiết kế riêng tùy theo nhu cầu thực tế của mỗi khách hàng, giống như việc may áo tùy số vậy. Trước khi gửi email cho ông, tôi xin phép được hỏi ông một, hai câu được không?

Cách 4: Tất nhiên là được. Thế nhưng, bản fax chỉ là tài liệu sơ lược, để giúp ông hiểu rõ hơn, tôi xin được giải thích trước, sau đó sẽ gửi bản fax sau, không biết như vậy có được không?

Nghệ thuật ứng phó

1. Gửi fax hoặc gửi email là tình huống tiếp thị thường gặp nhất khi tiếp thị qua điện thoại. Nhân viên tiếp thị cần hiểu đây là cách từ chối khéo hay là nhu cầu thật sự muốn tìm hiểu về sản phẩm của khách hàng. Nói chung, khi khách hàng đưa ra yêu cầu này ngay khi cuộc trao đổi vừa mới bắt đầu, điều đó chứng tỏ họ không mấy quan tâm đến sản phẩm của bạn.

2. Khi gặp tình huống này, trước tiên, nhân viên tiếp thị cần phải đồng ý với yêu cầu gửi fax/email của khách hàng. Các nhân viên tiếp thị không bao giờ nên trực tiếp từ chối yêu cầu của khách hàng.

Sau đó, nhân viên tiếp thị có thể đưa ra điều kiện đối với việc gửi fax/email, ví dụ: “Tài liệu có rất nhiều loại, không biết loại nào phù hợp với ông. Vì thế tôi xin phép hỏi ông một vài điều để làm rõ hơn được không?” Khi khách hàng trả lời “Được!” nhân viên tiếp thị sẽ có lý do để tiếp tục cuộc đối thoại.

3. Nhiều khi khách hàng đưa ra yêu cầu này để từ chối, vì thế nhân viên tiếp thị nên dùng những lời lẽ ngắn gọn để thuyết phục khách hàng, nhằm khiến họ hứng thú hơn với sản phẩm và dịch vụ đang được tư vấn. Khi nào bạn có thể thu hút được sự quan tâm của khách hàng thì cuộc đối thoại sẽ trở nên dễ dàng hơn.

Ví dụ: “Vâng, xin ông đợi một lát. Công ty chúng tôi có hai bản tài liệu, một bản giới thiệu phương pháp giúp ông tiết kiệm 30% nhiên liệu, bản còn lại là giới thiệu phương pháp giúp ông giảm bớt chi phí cho các cuộc gọi đường dài, không biết ông quan tâm đến bản tài liệu nào?” Sau đó, dù khách hàng quyết định lựa chọn bản tài liệu nào, nhân viên tiếp thị cũng có thể đặt thêm câu hỏi, ví dụ như: “Tiện đây tôi muốn hỏi, hiện tại mỗi tháng công ty ông phải bỏ ra bao nhiêu chi phí cho các cuộc gọi ngoại mạng...”

Tình huống đối thoại

Mai Phương là nhân viên tiếp thị qua điện thoại của một công ty đào tạo. Sản phẩm mà cô tiếp thị là vé tham gia hội thảo quản lý nguồn nhân lực do giảng viên của công ty giảng dạy. Đối tượng khách hàng của cô là anh Minh, Trưởng phòng Nhân sự của một doanh nghiệp nọ, người thường xuyên nhận được những cuộc điện thoại tiếp thị kiểu này, nên ngay từ đầu, anh đã từ chối một cách khéo léo. Cuộc đối thoại diễn ra như sau:

Nhân viên tiếp thị: Xin chào anh Minh. Anh có thể cho tôi xin chút thời gian bây giờ được không ạ?

Khách hàng: Được! Ai vậy?

Nhân viên tiếp thị: Tôi là Mai Phương, phụ trách bộ phận tư vấn quản lý của công ty Minh Tiến. Công ty chúng tôi chuyên đào tạo nhân viên quản lý nguồn nhân lực. Hôm nay tôi gọi điện trân trọng mời anh tham gia buổi hội thảo có liên quan đến Kỹ năng tuyển dụng, được tổ chức tại Khách sạn Kim Liên vào cuối tuần này. Không biết anh có sắp xếp được thời gian tham gia không ạ?

Khách hàng: Ồ, hóa ra là như vậy. Vậy cô có thể gửi bản fax nội dung chương trình hội thảo để tôi tham khảo trước được không? Nếu phù hợp, tôi sẽ gọi lại cho cô.

Nhân viên tiếp thị: Vâng, nhất định rồi. Tuy nhiên, anh có thể cho phép tôi hỏi thêm là trước đây anh đã từng tham gia những buổi hội thảo cùng lĩnh vực này chưa ạ?

Khách hàng: Cũng có vài lần. Như thế này cô Phương ạ, thực sự rất xin lỗi vì giờ tôi đang rất bận.

Nhân viên tiếp thị: À ra vậy! Tôi xin lỗi, chào anh.

Cuộc đối thoại trên được xem như chưa thành công. Chúng ta có thể điều chỉnh theo hướng sau:

Nhân viên tiếp thị: Xin chào anh Minh, bây giờ anh có tiện nói chuyện điện thoại không ạ?

Khách hàng: Được! Ai vậy?

Nhân viên tiếp thị: Tôi là Mai Phương, phụ trách bộ phận tư vấn quản lý của công ty Minh Tiến. Công ty chúng tôi chuyên đào tạo nhân viên quản lý nguồn nhân lực. Hôm nay tôi gọi điện cho anh để trân trọng mời anh tham gia buổi hội thảo có liên quan đến Kỹ năng tuyển dụng, được tổ chức tại Khách sạn Kim Liên vào cuối tuần này. Không biết anh có sắp xếp được thời gian tham gia không?

Khách hàng: Ồ, hóa ra là như vậy. Vậy cô có thể gửi bản fax về nội dung chương trình hội thảo để tôi tham khảo trước được không? Nếu phù hợp thì tôi sẽ gọi lại cho cô.

Nhân viên tiếp thị: Vâng, nhất định rồi, tôi sẽ chuyển ngay cho anh. Nhưng bản fax chỉ là một bản giới thiệu sơ lược, nếu được, anh có thể cho tôi một chút thời gian để tôi giới thiệu rõ hơn về những gì anh đạt được sau buổi hội thảo này thay vì mất thời gian mở mail được không ạ?

Khách hàng: Được, cô nói ngắn gọn xem nào.

Nhân viên tiếp thị: Vâng, trong quá trình tuyển dụng nhân tài chắc hẳn anh thường gặp phải chuyện phiền phức như ứng viên tìm mọi cách để hạn chế tiết lộ về công việc cũ của mình. Chủ đề trọng tâm của buổi hội thảo lần này của chúng tôi cung cấp ý tưởng hoàn toàn mới giúp anh dễ dàng đối phó với vấn đề này.

Khách hàng: Chỉ qua một buổi hội thảo mà có thể làm được điều này ư?

Nhân viên tiếp thị: Vâng thưa anh, tôi đảm bảo sau khi tham gia buổi hội thảo này, anh hoàn toàn có thể thiết kế một buổi phỏng vấn hoàn hảo để đánh giá năng lực thực sự của ứng viên. Có ba yếu tố để chứng minh buổi hội thảo làm được điều này.

Khách hàng: Ba yếu tố gì?

Nhân viên tiếp thị: Đó là ....

Hãy thử phân tích hai đoạn đối thoại trên để tìm ra điểm mấu chốt của tình huống này.

1. Trong cuộc đối thoại đầu, sau khi khách hàng yêu cầu “Gửi fax để tham khảo trước”, nhân viên tiếp thị lại tiếp tục hỏi: “Trước đây anh đã tham gia nhiều buổi hội thảo cùng lĩnh vực này chưa?” Có lẽ nhân viên tiếp thị hy vọng tìm hiểu thêm thông tin của khách hàng để có cơ hội kéo dài cuộc hội thoại nhưng lúc này khách hàng đã bắt đầu sốt ruột. Hơn nữa, khách hàng cũng không có lý do phải trả lời câu hỏi này cho một người lạ, do đó, dĩ nhiên họ sẽ từ chối khéo.

2. Ở tình huống sau, cách xử lý của nhân viên tiếp thị có chút khác biệt. Trước tiên, cô ấy nói: “Nếu được thì hãy dành chút thời gian để tôi giới thiệu rõ hơn cho anh về kết quả tiềm năng của buổi hội thảo này thay vì mất thời gian mở mail.” Do câu này liên quan đến lợi ích của khách hàng, nên khách hàng đã đồng ý tiếp tục cuộc nói chuyện. Sau đó, nhân viên tiếp thị tiếp tục đặt đề: “Ứng viên tìm mọi cách để hạn chế tiết lộ về công việc cũ của mình.” Vì bản thân khách hàng đang làm công tác nhân sự nên vấn đề này dễ gây được sự chú ý. Nhờ đó, cuộc hội thoại được tiếp tục một cách thuận lợi.

Tình huống 2

Sao cô có được số điện thoại của tôi?

Câu trả lời thông minh

Cách 1: Chuyện này rất tình cờ!

Cách 2: Bí mật, ông sẽ không trách nếu tôi không nói ra chứ?

Cách 3: Một người thành đạt như ông có rất nhiều người muốn được làm quen, và tất nhiên, tôi cũng là một trong số đó.

Cách 4: Tôi có được thông tin của ông trong danh sách khách hàng VIP của công ty. Nhưng điều quan trọng hơn cả đó là cuộc gọi này sẽ đem lại lợi ích gì cho ông?

Cách 5: Tôi có được số điện thoại qua một người bạn của ông. (Nếu khách hàng nhất quyết muốn biết tên của người giới thiệu đó: Người bạn đó đã dặn tôi không được tiết lộ tên của anh ấy, vì không muốn tạo áp lực cho ông. Anh ấy đã nói vậy thì đương nhiên tôi phải giữ đúng lời hứa rồi, thưa ông.)

Nghệ thuật ứng phó

1. Phương thức ứng phó đơn giản nhất là giả vờ như không nghe thấy câu hỏi: “Sao cô biết số điện thoại của tôi?”. Nếu không, bạn có thể nói: “Ồ, tôi sẽ giải thích cho ông sau, giờ chúng ta cần trao đổi vấn đề quan trọng hơn trước đã” và đi thẳng vào vấn đề: “Thưa ông, trên cơ sở chi phí bảo hiểm không thay đổi, chúng tôi có một phương pháp rất hiệu quả giúp quyền lợi bảo hiểm cho nhân viên nâng lên 20%...”

Sau khi nói xong vấn đề chính, có hai kịch bản có thể xảy ra. Một là, khách hàng không quan tâm đến sản phẩm của bạn và dĩ nhiên, khách hàng sẽ không hỏi bạn lý do bạn biết số điện thoại của ông ấy. Hai là, khách hàng quan tâm đến sản phẩm của bạn, nếu ông ấy đã quan tâm đến sản phẩm thì lý do tại sao bạn có số điện thoại đã không còn quan trọng, hoặc có thể ông ta đã không còn nhớ đến vấn đề này nữa.

2. Nếu muốn trả lời ngay câu hỏi này, tốt nhất là bạn nên dẫn dắt khách hàng chuyển sang một đề tài khác ngay sau khi đưa ra lời giải thích để tránh những câu hỏi không cần thiết. Ví dụ bạn có thể nói: “Giám đốc Nam, vì tình cờ nên tôi có được số điện thoại của ông. Điều quan trọng hơn là, sau cuộc nói chuyện hôm nay chúng tôi có thể giúp ông giảm bớt ít nhất 30% chi phí cho các cuộc gọi đường dài của công ty, v.v...”

3. Nếu bạn có được thông tin của khách hàng thông qua giới thiệu thì quả thật lý tưởng. Nếu được sự đồng ý của người giới thiệu, bạn nên mở đầu câu chuyện bằng cách nhắc đến tên của người đó và có thể nói: “Tôi là bạn của ông A, ông A đã đặc biệt giới thiệu ông với tôi.” Vì có người quen làm cầu nối nên khách hàng sẽ giữ thể diện ít nhiều cho nhân viên tiếp thị.

Ngoài ra nhân viên tiếp thị cũng cần phải nói luôn: “Ông A nói rằng ông là chuyên gia trong lĩnh vực này, thế nên ông ấy đã dặn tôi nhờ ông chỉ dẫn.” Cách nói này có thể giúp đôi bên nhanh chóng thu hẹp khoảng cách.

4. Khen ngợi luôn là liều thuốc tốt nhất cho cuộc trao đổi. Nếu khách hàng cứ gặng hỏi bằng được, nhân viên tiếp thị có thể trả lời: “Người nổi tiếng như ông chắc chắn sẽ có rất nhiều người biết đến”, hoặc “Giám đốc Nguyễn Quang Minh là người đứng đầu của một công ty đào tạo lớn, vì thế việc tôi biết số điện thoại của ông cũng là chuyện rất bình thường. Và đây quả thật là một may mắn đối với tôi.” Một mặt, nhân viên tiếp thị nên đề cao địa vị của đối phương, đồng thời thể hiện sự khiêm nhường để gây thiện cảm với đối phương.

Tình huống đối thoại

Tình huống dưới đây rất thông dụng. Nhân viên tiếp thị không trả lời câu hỏi của khách hàng mà tìm cách chuyển sang đề tài khác.

Nhân viên tiếp thị: Chào thầy Lưu.

Khách hàng: Xin chào, ai vậy?

Nhân viên tiếp thị: Tôi là Minh Hà, nhân viên tư vấn của công ty Thành Đạt. Không biết ông có tiện nghe điện thoại không ạ?

Khách hàng: Được, nhưng sao cô biết số điện thoại của tôi?

Nhân viên tiếp thị: Dạ, vấn đề này lát nữa tôi sẽ trả lời thầy sau được chứ ạ! Thưa thầy, chuyện là như thế này, thầy chắc hẳn rất có hứng thú với việc đăng bài nghiên cứu trên Tạp chí Khoa học, thầy có thể dành cho tôi vài phút để giới thiệu sơ chứ ạ?

Khách hàng: Được cô nói thử xem nào.

Nhân viên tiếp thị:......

Khách hàng: .......

Khách hàng: À đúng rồi, suýt nữa tôi quên mất. Sao cô biết số điện thoại của tôi?

(Sau khi nói xong vấn đề chính, khách hàng vẫn nhớ đến câu hỏi này và muốn có được câu trả lời, chứng tỏ ông ấy có quan tâm đến câu chuyện của bạn.)

Nhân viên tiếp thị: Thầy Lưu, do tình cờ mà tôi biết được số điện thoại của thầy. Thầy có thấy tôi may mắn không ạ? Nếu thầy quyết định chọn chúng tôi để đăng bài nghiên cứu, tôi tin rằng may mắn cũng sẽ đến với thầy trong đợt đánh giá thành tích tới đây.

Trong đối thoại thực tế, khi khách hàng hỏi: “Sao cô biết số điện thoại của tôi”, rất nhiều nhân viên tiếp thị trả lời: “Bạn tôi giới thiệu” để đối phó. Tuy nhiên, câu trả lời này có thể khiến nhân viên tiếp thị rơi vào tình huống khó xử vì không dễ để tìm được “người bạn” này, hoặc vì một lý do nào đó không tiện nói ra tên của họ. Đoạn đối thoại dưới đây, nhân viên tiếp thị đã xử lý tình huống rất thành công.

Khách hàng: Sao cô biết số điện thoại của tôi?.

Nhân viên tiếp thị: Ồ, một người bạn của ông giới thiệu cho tôi và đương nhiên, tôi cảm thấy rất may mắn?

Khách hàng: Bạn tôi ư? Ai vậy?

Nhân viên tiếp thị: Là một người rất quý trọng ông. Khi giới thiệu, ông ấy đã đặc biệt dặn tôi không được nhắc đến tên của ông ấy vì không muốn do việc này mà gây áp lực cho ông. Rất mong ông thông cảm bởi tôi đã nhận lời nên tôi phải giữ lời hứa của mình.

Khách hàng: Thôi được rồi.

Còn tình huống dưới đây là trường hợp số điện thoại của khách hàng được lấy từ hệ thống dữ liệu của công ty. Nếu nhân viên tiếp thị nói thật điều này sẽ khiến khách hàng không vui, vì thế cần đưa ra một lý do tạo hứng thú cho khách hàng và tránh đề cập lại vấn đề này.

Khách hàng: Sao cô biết số điện thoại của tôi.

Nhân viên tiếp thị: Tôi nghĩ đây có lẽ là cái duyên. Vào ngày này của 500 năm trước, chúng ta đã hẹn với nhau là hôm nay sẽ gọi điện thoại.

Khách hàng: Ha ha ha, nếu cô không nói rõ thì tôi sẽ cúp máy đấy.

Nhân viên tiếp thị: Trưởng phòng Tuân, qua giọng nói của ông tôi cảm nhận được ông là một người có địa vị, chắc chắn ông sẽ không tùy tiện cúp máy trước một người rất ngưỡng mộ ông. Hơn nữa, ông cần xem cơ duyên này có giúp gì được ông. Ví dụ như làm thế nào để không phải bỏ thêm vốn đầu tư nhưng vẫn có thể làm giảm tỷ lệ hao hụt vốn của bộ phận ông xuống ít nhất 5%.

Khách hàng: Tỷ lệ hao hụt vốn giảm xuống ít nhất 5% ư?

Nhân viên tiếp thị: Đúng vậy, đây chính là lý do mà hôm nay tôi đã chủ ý gọi cho ông.

Khách hàng: Cô nói thử xem nào? Làm thế nào để giảm tỷ lệ hao hụt vốn xuống 5%?

Nhân viên tiếp thị: Là như thế này...

Trong đoạn đối thoại này, khách hàng sẽ chú ý tới hai điểm: Thứ nhất là nhân viên tiếp thị từ đâu có được số điện thoại của họ, thứ hai là làm thế nào mà không cần tăng thêm vốn đầu tư nhưng vẫn giúp cho tỷ lệ hao hụt của bộ phận giảm xuống ít nhất 5%. Trong đó, điểm thứ hai hấp dẫn hơn điểm thứ nhất nên khách hàng cảm thấy rất tò mò và nhân viên tiếp thị, từ đó, đã hóa giải được những thắc mắc của khách hàng.

Tình huống 3

Tôi không có hứng thú.

Câu trả lời thông minh

Cách 1: Tôi rất hiểu suy nghĩ của ông. Ông nói không có hứng thú cũng là việc rất bình thường nhưng theo tôi, ví dụ, việc giá xăng tăng không khiến chúng ta quan tâm nhưng xe mà không có xăng thì lại là chuyện khác. Vậy vấn đề nằm ở nhu cầu của ông. Ông nghĩ sao?

Cách 2: Ông không quan tâm cũng không sao. Quả thực, đối với những thứ mà chúng ta chưa hiểu thì không quan tâm là chuyện hết sức bình thường. Tốt nhất, ông hãy để tôi giới thiệu về những lợi ích mà sản phẩm này có thể đem lại cho ông. Nếu sau khi nghe xong ông vẫn không thấy hứng thú, tôi sẽ không làm phiền ông nữa, được không ạ?

Cách 3: Đại đa số các khách hàng của công ty chúng tôi lúc đầu đều có phản ứng như ông vậy. Nhưng sau khi biết được sản phẩm này có thể giúp họ giải quyết vấn đề đối chiếu sổ sách đau đầu thì họ lại có phản ứng hoàn toàn khác. Tốt nhất, hãy để tôi giới thiệu cho ông về nó, nếu sau khi nghe xong ông vẫn cảm thấy không hứng thú, tôi đảm bảo sẽ không làm phiền ông nữa.

Cách 4: Ý ông là, ông không quan đến phương pháp giúp trang web của công ty ông luôn đứng đầu trong danh mục tìm kiếm của Wada chỉ sau một buổi hội thảo ư?

Cách 5: Ông không quan tâm đến bảo hiểm, nhưng hẳn là ông có quan tâm đến những rủi ro có thể không may xảy ra và gây ảnh hưởng rất lớn đến cuộc sống. Vậy, ông có thể dành cho tôi vài phút để chia sẻ về các phương pháp để đối phó với những rủi ro có thể xảy ra đó, được chứ ạ?

Nghệ thuật ứng phó

1. Phòng tránh luôn là phương pháp giải quyết tốt nhất bởi việc xử lý tình huống từ chối của khách hàng là một việc vô cùng khó khăn.

2. Sau khi khách hàng nói không có hứng thú, nhân viên tiếp thị cần đưa ra những cách nói phù hợp với phản hồi của khách hàng và tìm ra lý do để gây sự chú ý và dẫn dắt suy nghĩ của khách hàng chuyển sang đề tài có lợi cho mình.

Tình huống đối thoại

Minh Anh là nhân viên tiếp thị của một công ty Phát triển kinh doanh qua mạng. Nhiệm vụ chủ yếu của cô là mở rộng thị trường khách hàng nhưng cô luôn bị từ chối khi gọi điện cho khách hàng với lý do “Tôi không có hứng thú”, như đoạn đối thoại dưới đây.

Nhân viên tiếp thị: Chào giám đốc Minh Vũ.

Khách hàng: Xin chào, ai vậy?

Nhân viên tiếp thị: Tôi là Minh Anh gọi đến từ công ty khoa học công nghệ HTech. Công ty chúng tôi chuyên về dịch vụ mở rộng tìm kiếm mạng lưới, đồng thời cũng là đại lý ủy quyền của Wada tại Hải Phòng. Giám đốc Minh Vũ, không biết ông có quan tâm đến mảng mở rộng tìm kiếm này không?

Khách hàng: Rất xin lỗi, tôi không có hứng thú.

Nhân viên tiếp thị: Vậy cũng không sao, hay là để tôi giới thiệu cho ông những lợi ích mà dịch vụ tìm kiếm Wada sẽ đem lại cho công ty ông được không?

Khách hàng: Giờ tôi đang rất bận, tôi cần chuẩn bị cho một cuộc họp quan trọng, tốt nhất, cô hãy gửi một bản fax để tôi tham khảo trước xem sao.

Đoạn đối thoại này hoàn toàn có thể sửa đổi theo hướng khác, thành công hơn:

Nhân viên tiếp thị: Chào giám đốc Minh Vũ, xin hỏi ông có tiện nói chuyện điện thoại không? Tôi là Minh Anh, gọi đến từ công ty HTech. Công ty chúng tôi đang cung cấp một phương pháp có thể giúp bộ phận bán hàng tăng ít nhất 30% doanh số mà không cần phải bỏ thêm bất cứ khoản đầu tư nào, tôi có thể xin ông chút thời gian để giới thiệu sơ lược không ạ?

Khách hàng: Đó là gì vậy?

Nhân viên tiếp thị: Hẳn ông cũng biết khách hàng khi muốn thuê xe thì cần phải có số điện thoại liên hệ với công ty cung cấp dịch vụ cho thuê xe để đặt vấn đề. Vì thế, thao tác đầu tiên của khách hàng là tìm kiếm số điện thoại. Nếu họ dễ dàng tìm thấy số điện thoại của công ty ông trước nhất chẳng phải sẽ tốt hơn sao?

Khách hàng: Tất nhiên rồi, đây là điều dễ hiểu thôi.

Nhân viên tiếp thị: Vâng, kênh quảng cáo truyền thống của các công ty cho thuê xe hiện nay khá lãng phí mà không hiệu quả. Không biết tôi nói vậy có đúng không?

Khách hàng: Đúng rồi.

Nhân viên tiếp thị: Nhưng chúng tôi có thể giúp ông giải quyết vấn đề này...

Hãy thử phân tích hai cuộc đối thoại này xem chúng khác nhau ở điểm nào.

1. Trong cuộc đối thoại thứ nhất, sau khi giới thiệu công ty mình là đại lý ủy quyền của Wada tại thành phố này, nhân viên tiếp thị đã trực tiếp hỏi khách hàng có quan tâm đến dịch vụ của công ty mình hay không. Khách hàng đã biết đến dịch vụ của công ty này và có lẽ trước đây đã nhận được rất nhiều cuộc điện thoại tiếp thị tương tự, nên câu trả lời không hứng thú giống như một phản xạ tự nhiên.

Còn ở cuộc đối thoại thứ hai, thay vì giới thiệu về công ty, nhân viên tiếp thị trực tiếp nói rằng: “Có một phương pháp có thể giúp bộ phận bán hàng tăng ít nhất 30% doanh số mà không cần phải bỏ thêm bất cứ khoản đầu tư nào”. Lời mở đầu đầy sức thu hút này quá hấp dẫn khiến khách hàng không có cơ hội để nói rằng mình không hứng thú.

2. Ở đoạn đối thoại đầu tiên, sau khi khách hàng nói: “Không có hứng thú”, nhân viên tiếp thị đã đáp lại: “Để tôi giới thiệu cho ông”. Khi khách hàng đã “không hứng thú” thì đương nhiên cũng sẽ “không hứng thú nghe bạn giới thiệu”. Còn nhân viên tiếp thị trong đoạn đối thoại thứ hai thì nhấn mạnh vấn đề: Làm như thế nào để khách hàng tìm kiếm được số điện thoại của công ty ông trước. Điều này có liên hệ mật thiết đến lợi ích của công ty, vì thế khách hàng đương nhiên sẽ có hứng thú tìm hiểu. Cứ như vậy, cuộc đối thoại sẽ trở nên vô cùng thuận lợi.

Như đã phân tích ở trên, phòng tránh luôn là biện pháp hữu hiệu nhất – nghĩa là ngay từ đầu, nhân viên tiếp thị đã cần tạo hứng thú cho khách hàng. Dưới đây, chúng tôi xin chia sẻ ngắn gọn với các bạn về một số lời mở đầu hiệu quả:

1. Có một phương pháp có thể giúp nhà máy của ông nâng cao ít nhất 20% năng suất. Không những vậy, phương pháp này đã được sử dụng thành công tại một số doanh nghiệp lớn như Mesa, Khatoco, Savico, v.v... Liệu tôi có thể xin ông vài phút để trao đổi được không?

2. Hãy dành cho tôi 5 phút để tôi giới thiệu cho ông một phương pháp kiếm thêm 1.000 đô-la mỗi tháng đã được kiểm chứng bởi hơn 100.000 người – một phương pháp nhanh chóng giúp nâng cao chất lượng cuộc sống?

3. Có một loại phần mềm mới có thể giúp ông nâng cao ít nhất 40% tốc độ biên soạn tạp chí và xác suất nhận biết độ chính xác đạt tới 99%, không biết ông có muốn dành ra một chút thời gian để tìm hiểu không?

4. Anh/chị có thể cho tôi một chút thời gian để giới thiệu cho anh/chị về phương pháp giúp giảm bớt hơn 15% chi phí quảng cáo, đồng thời tăng doanh số bán hàng lên 20% được không?

5. Có một phương pháp trị liệu không gây tổn thương đến nội tạng, lại giúp ông trông trẻ hơn hiện tại khoảng 5 tuổi, ông có muốn bớt chút thời gian để tìm hiểu không ạ?

6. Có một loại phần mềm có thể tự động tìm kiếm chuẩn xác thông tin khách hàng trên mạng mà không cần nhân viên tiếp thị phải tốn nhiều thời gian và sức lực, ông có hứng thú để tìm hiểu thêm không?

Tình huống 4

Bây giờ tôi đang rất bận.

Câu trả lời thông minh

Cách 1: Vậy thì tốt quá rồi, tôi cũng đang muốn giúp ông hạn chế tối đa việc mất thời gian đây ạ. Chỉ cần 5 phút để tôi giới thiệu, mỗi ngày ông sẽ tiết kiệm được hơn 1 tiếng đồng hồ đối chiếu sổ sách, ông thấy sao?

Cách 2: Ông bận rộn như vậy cũng chỉ vì muốn giúp cho công ty phát triển tốt hơn nữa. Hôm nay, tôi cũng mang tới một phương pháp hiệu quả giúp công ty ông nâng cao được hiệu xuất. Vì thế, tôi xin ông vài phút được không ạ?

Cách 3: Tôi có thể đảm bảo, thời gian mà ông bỏ ra cho buổi trao đổi này sẽ không vô nghĩa, thế nên tôi hy vọng ông có thể dành chút thời gian cho tôi. Tôi sẽ gọi lại cho ông vào lúc 2 giờ chiều nay, ông thấy sao?

Cách 4: Vâng, thực ra tôi cũng rất bận, thế nên tôi sẽ nói ngắn gọn thôi. Nếu chỉ mất 3 phút để rồi ông giải quyết được một vấn đề đã khiến ông phải đau đầu suốt hơn 3 năm qua, không biết liệu ông có quan tâm không?

Cách 5: Vậy à? Thật sự rất xin lỗi, trưởng phòng Nam. Vậy khi nào tôi có thể gọi điện lại? 2 giờ chiều nay hay 10 giờ sáng mai? (Sử dụng với những khách hàng đưa ra đủ lý do, ví dụ như họ đang ở trên xe, v.v...)

Nghệ thuật ứng phó

1. Nhân viên tiếp thị cần lựa chọn thời gian gọi điện thích hợp, tránh gọi vào những giờ “nhạy cảm” như như giờ ăn cơm, hoặc sáng thứ Hai, hay quá khuya.

2. Trong rất nhiều trường hợp, khách hàng sẽ nói họ đang rất bận chỉ là cái cớ để từ chối. Để ứng phó với tình huống này, nhân viên tiếp thị hoàn toàn không nên chứng minh rằng họ không bận, mà hãy chứng minh rằng họ có lý do để bớt chút thời gian dành cho bạn.

3. Nếu muốn khách hàng bớt chút thời gian để nói chuyện với mình, đương nhiên nhân viên tiếp thị cần đưa ra lý do thuyết phục. Lý do tốt nhất là đánh vào lợi ích về tiền bạc và thời gian của đối phương.

4. Nếu trong tình huống khách hàng thực sự không tiện nói chuyện điện thoại, nhân viên tiếp thị cần lịch sự tỏ ý xin lỗi, sau đó hẹn gọi lại. Để tránh việc khách hàng từ chối thêm lần nữa, bạn có thể đưa ra câu hỏi lựa chọn, ví dụ như “tôi có thể gọi lại cho ông vào 2 giờ chiều nay hay 10 giờ sáng mai?”

Tình huống đối thoại

Các cuộc đối thoại dưới đây sẽ giúp bạn hình dung rõ hơn về cách ứng xử khi gặp phải tình huống này.

Cuộc đối thoại thứ nhất:

Khách hàng: Bây giờ tôi đang rất bận!

Nhân viên tiếp thị: Tôi rất hiểu điều đó, nhưng nếu tôi dùng 10.000 đô-la để mua 3 phút quý báu của ông, thì sao ạ?

Khách hàng: 10.000 đô-la để mua 3 phút ư?

Nhân viên tiếp thị: Đúng vậy, thưa ông!

Khách hàng: Cô nói đi!

Nhân viên tiếp thị: Trước khi giới thiệu, tôi có thể hỏi ông một câu hỏi, được không?

Khách hàng: Là gì vậy?

Nhân viên tiếp thị: Đường dây fax mà công ty ông đang sử dụng là đường dây riêng biệt đúng không ạ?

Khách hàng: Đương nhiên rồi.

Nhân viên tiếp thị: Đường dây fax riêng kéo theo việc tốn chi phí điện thoại riêng, và còn chưa tính cả đến chi phí nguyên liệu lắp đặt. Với quy mô của công ty ông, chi phí đầu tư mỗi tháng cho khoản này chắc cũng phải lên đến hơn 3.000 đô-la chứ ạ?

Khách hàng: Có lẽ vậy.

Nhân viên tiếp thị: Chúng tôi có thể giúp ông tiết kiệm 70% chi phí fax, nghĩa là mỗi tháng tiết kiệm được 2.000 đô-la. Tính ra một năm có thể tiết kiệm được hơn 20.000 đô-la. Nếu ông thực sự quan tâm, tôi sẽ chia sẻ với ông cách thức để làm được điều đó.

Cuộc đối thoại thứ hai:

Khách hàng: Bây giờ tôi đang rất bận, không có thời gian.

Nhân viên tiếp thị: Giám đốc Phương, tôi biết ông rất bận. Nhưng có lẽ ông cũng mong muốn điều chỉnh sách lược của công ty ông phù hợp với tình hình thay đổi của thị trường. Đây là công việc chính của phòng kinh doanh mà, phải vậy không?

Khách hàng: Đúng vậy.

Nhân viên tiếp thị: Tôi biết. Hôm nay tôi chủ ý gọi điện cho ông vì có một phương pháp mới có thể giúp ông đưa ra phương án thay đổi nhanh hơn khoảng 2 ngày so với trước đây nhờ biết được sách lược kinh doanh của đối thủ; đã vậy, ông không phải bỏ ra bất cứ chi phí nào. Không biết ông có đồng ý bỏ ra chút thời gian để nghe tôi giới thiệu không?

Khách hàng: Nhanh hơn hai ngày ư, làm như thế nào vậy?

Nhân viên tiếp thị: Trước khi giới thiệu, tôi xin phép được hỏi ông một câu hỏi trước được không?

Khách hàng: Được, cô nói đi!

Nhân viên tiếp thị: Là như thế này, phòng kinh doanh thường…

Tình huống 5

Tôi không phải là người phụ trách.

Câu trả lời thông minh

Vậy ư? Thật sự rất xin lỗi, tôi có thể phiền ông giúp một việc được không? Việc này tôi nên liên lạc với ai được ạ?

Nghệ thuật ứng phó

1. Nhiều khi do thông tin khách hàng không chính xác nên người nghe máy không phải là người bạn thực sự cần. Khi khách hàng thông báo rằng bạn tìm nhầm người, trước tiên nhân viên tiếp thị phải giữ thái độ đúng mực, bày tỏ xin lỗi, sau đó tha thiết nhờ đối phương giúp đỡ tìm bộ phận nào và phương thức liên hệ phù hợp.

Sau đó, khách hàng có đồng ý nói cho bạn biết bộ phận nào hoặc người nào phụ trách việc này hay không phụ thuộc vào kỹ năng giao tiếp của bạn. Tình huống này sẽ được làm rõ hơn ở phần sau.

2. Nếu khách hàng chính là người phụ trách mà lại trả lời không phải là người phụ trách, chứng tỏ khách hàng không có hứng thú đối với sản phẩm của bạn. Lúc này điều cần làm là dùng những lời lẽ đủ sức thuyết phục để tạo hứng thú cho khách hàng.

3. Dù biết khách hàng nói dối, nhân viên tiếp thị cần phải tự hiểu, không nên lộ liễu nói thẳng. Nên vui vẻ và sử dụng phương pháp khen ngợi.

Tình huống đối thoại

Dưới đây là tình huống nhân viên tiếp thị gọi nhầm điện thoại ngay từ đầu.

Nhân viên tiếp thị: Chào giám đốc Thủy Anh!

Khách hàng: Xin chào, ai vậy?

Nhân viên tiếp thị: Tôi là Mai Thu Hương, gọi đến từ công ty khoa học công nghệ CNC. Là như thế này thưa giám đốc Thủy Anh, có một hệ thống quản lý doanh số bán hàng mới chính xác với tốc độ nhanh mà không cần đến người phụ trách, qua đó giảm bớt được chi phí nhân công, tôi có thể xin chị một chút thời gian để giới thiệu sơ qua được không?

Khách hàng: Quản lý doanh số bán hàng ư? Cô gọi nhầm số rồi.

Nhân viên tiếp thị: Gọi nhầm ư? Giám đốc Thủy Anh, ý chị là sao?

Khách hàng: Việc này không phải do tôi phụ trách.

Nhân viên tiếp thị: Ồ, vậy thì ngại quá. Giám đốc Thủy Anh, có câu “Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ”, hôm nay tôi gọi đến phòng chị và được gặp chị cũng là một cái duyên. Tôi có thể nhờ chị giúp một việc nhỏ được không?

Khách hàng: Là gì vậy?

Nhân viên tiếp thị: Chị có thể cho tôi biết người phụ trách mảng thống kê doanh số bán hàng là ai không ạ? Tôi cảm ơn chị rất nhiều.

Khách hàng: Được, vậy cô có thể gọi cho Giám đốc Minh Tuân ở bộ phận Marketing. Số máy lẻ là...

Nhân viên tiếp thị: Vâng, rất cảm ơn chị rất nhiều.

Sau khi biết nhầm số, trước tiên nhân viên tiếp thị cần phải bày tỏ xin lỗi, sau đó nhờ đối phương giúp đỡ, tiếp theo thể hiện thái độ lịch thiệp, chân thành cảm ơn.

Chúng ta cùng xem một tình huống tiếp thị khác. Khách hàng là người phụ trách nhưng lại phủ nhận điều đó.

Nhân viên tiếp thị: Chào Giám đốc Thủy Anh.

Khách hàng: Xin chào, ai đấy?

Nhân viên tiếp thị: Tôi là Mai Thu Hương, gọi đến từ công ty khoa học công nghệ CNC. Chuyện là như thế này thưa chị: Có một hệ thống quản lý doanh số bán hàng mới chính xác với tốc độ nhanh mà không cần đến người phụ trách, qua đó giảm bớt được chi phí nhân công, tôi có thể xin chị một chút thời gian để giới thiệu sơ qua được không?

Khách hàng: Quản lý doanh số bán hàng ư? Đây là phần mềm mới à?

Nhân viên tiếp thị: Vâng, đúng vậy.

Khách hàng: Vậy thì tiếc quá, việc này không phải do tôi phụ trách.

Nhân viên tiếp thị: Theo như tôi được biết, thông thường việc thống kê doanh số bán hàng của công ty đều do bộ phận Marketing phụ trách. Từ đó, bộ phận này có căn cứ để điều chỉnh thị trường một cách phù hợp. Liệu có phải vì lý do nào khác mà chị không hứng thú với sản phẩm của chúng tôi?

Khách hàng: Không. Vấn đề là chúng tôi đã có hệ thống thống kê quy chuẩn, vì thế tạm thời chưa nghĩ đến việc thay đổi.

Nhân viên tiếp thị: Hóa ra là như vậy. Giám đốc Thủy Anh, vậy tôi có thể hỏi xin ý kiến chị về một vấn đề khác được không?

Khách hàng: Được, vấn đề gì?

Nhân viên tiếp thị: ........ (chuyển đề tài sang bước tiếp thị sản phẩm).

Tình huống 6

Tiếp thị sản phẩm gì thì cứ nói thẳng ra.

Câu trả lời thông minh

Cách 1: Đúng rồi. Tôi biết một nhân viên tiếp thị mới vào nghề như tôi sẽ không qua khỏi được mắt tiền bối như ông. Thực ra tôi làm gì không quan trọng, điều quan trọng là hôm nay tôi có thể đem lại lợi ích gì cho ông, ông
thấy sao?

Cách 2: Đúng là tôi muốn giới thiệu đến ông một sản phẩm, nhưng tôi không giống những nhân viên tiếp thị mà ông từng gặp trước đây. Họ hy vọng ông sẽ mua sản phẩm của họ dù thế nào chăng nữa. Còn tôi, trước khi gọi điện thoại cho ông, tôi đã khảo sát công ty ông và phát hiện ra một vấn đề nghiêm trọng có thể khiến doanh số bán hàng của công ty ông giảm xuống ít nhất 15%.

Cách 3: Vâng, nghe giọng ông tôi đã biết ông cũng là người thẳng thắn như tôi. Nếu trong trường hợp công ty ông không cần đầu tư thêm ngân sách nhưng có thể giảm bớt ít nhất 30% chi phí văn phòng phẩm, ông có sẵn lòng dành một phút để nghe tôi giới thiệu sơ qua không ạ?

Cách 4: Quả là tôi không qua được con mắt tinh tường của ông. Nhưng hôm nay tôi chủ ý gọi điện cho ông không đơn thuần chỉ để tiếp thị sản phẩm, tôi còn muốn chúng ta sẽ hợp tác lâu dài. Công ty ông làm về thiết kế mạng, còn công ty tôi thì làm về nguyên liệu in ấn, chúng ta cùng chung đối tượng khách hàng. Vậy chúng ta có thể chia sẻ danh sách khách hàng của hai bên được không? Tất nhiên, nếu ông quan tâm đến nguyên liệu in ấn thì chúng tôi cũng có thể giảm bớt chi phí nguyên liệu cho công ty ông và nhiều vấn đề liên quan khác.

Nghệ thuật ứng phó

1. Nếu khách hàng đã nói thẳng thắn như vậy thì nhân viên tiếp thị cũng không cần phải vòng vo. Trước tiên, bạn cần nói cho khách hàng biết bạn có thể đem lại lợi ích gì cho họ, sau đó thăm dò phản ứng của khách hàng.

2. Thường thì khách hàng nói câu này vì đã nhận quá nhiều cuộc điện thoại tiếp thị và chúng đã gây ra không ít phiền hà cho họ. Vì thế, khẩu khí của khách hàng có chút xem thường. Mặc dù vậy, nhân viên tiếp thị cũng không nên quá để ý đến điều đó và vẫn cần tiếp tục kế hoạch tiếp thị của mình.

3. Nhân viên tiếp thị cũng có thể nói dễ nghe hơn một chút, ví dụ: “Tôi gọi điện thoại đến là muốn thiết lập mối quan hệ hợp tác.”

Tình huống đối thoại

Nhân viên tiếp thị dưới đây đã trao đổi thành công với một khách hàng rất khó tính:

Nhân viên tiếp thị: Xin chào ông Anh Tuấn, giờ ông tiện nói chuyện điện thoại chứ?

Khách hàng: Được, ai đấy?

Nhân viên tiếp thị: Tôi là Phương Nam, gọi đến từ Công ty truyền thông Nam Phong. Là như thế này thưa ông Anh Tuấn, hôm nay tôi chủ ý gọi cho ông...

(Bị ngắt lời)

Khách hàng: Thôi đi ông em, tiếp thị gì thì cứ nói thẳng ra, không cần phải vòng vo.

Nhân viên tiếp thị: Dạ vâng, nghe giọng ông tôi có thể đoán ông là người rất thẳng thắn, vậy thì tôi cũng không cần phải nói dài nữa. Nếu có một phương pháp có thể giúp ông giảm bớt 30% cước gọi điện thoại, đã được áp dụng thành công trên 5.000 trường hợp, tôi có thể xin ông một vài phút để giới thiệu sơ qua được không?

Khách hàng: Rất xin lỗi, tôi không có hứng thú.

Nhân viên tiếp thị: Ông Tuấn, nếu ông được sử dụng phương pháp này miễn phí thì sao?

Khách hàng: Vậy tôi cũng không quan tâm.

Nhân viên tiếp thị: Thế thì kỳ lạ thật đấy, trước khi cúp máy tôi có thể nhờ ông giúp một việc được không?

Khách hàng: Nói nhanh đi.

Nhân viên tiếp thị: Không phải bỏ ra bất cứ chi phí nào mà lại giảm được 30% cước gọi điện thoại, tại sao ông lại không hứng thú.

Khách hàng: Tôi không tin mấy việc tiếp thị qua điện thoại kiểu này.

Nhân viên tiếp thị: Ồ, hóa ra là như vậy.

Khách hàng: Đúng vậy. Làm việc với mấy người các anh cần phải đặc biệt cẩn thận, chỉ cần sơ ý là mất tiền như chơi.

Nhân viên tiếp thị: Vậy nếu không thực sự tin tưởng tôi qua điện thoại, ông có thể trực tiếp đến văn phòng của chúng tôi để đăng ký thủ tục, được không ạ? Địa chỉ của chúng tôi là...

Khách hàng: Được.

Tình huống 7

Sao lại là cô nữa à?

Câu trả lời thông minh

Cách 1: Vâng, ngại quá, hay để mai tôi gọi lại cho ông nhé. (Nếu khách hàng không muốn mai gọi lại, họ sẽ yêu cầu bạn đề cập luôn vào vấn đề.)

Cách 2: Ồ, lại làm phiền ông rồi, thật ngại quá. Nhưng nếu vì lý do này khiến ông mất đi cơ hội kiếm thêm 1.000 đô-la thì tôi cảm thấy rất áy náy.

Cách 3: Chẳng phải chúng ta đã đặt lịch hẹn rồi ư? Có thể ông bận rộn nhiều việc nên quên mất. Ngày 15 tháng trước tôi có liên lạc với ông, sau đó ông hẹn tôi tháng sau gọi lại, thế nên hôm nay tôi chủ động gọi trước cho ông.

Cách 4: Hôm nay tôi gọi điện cho ông không có mục đích gì khác là chúc ông có kỳ nghỉ Tết vui vẻ. Nhân tiện đây tôi cũng muốn gửi ông một bản tài liệu mới của công ty chúng tôi.

Nghệ thuật ứng phó

1. Trước tiên, chúng tôi muốn bày tỏ quan điểm rằng: chúng tôi không ủng hộ việc tiếp tục gọi điện thoại cho những khách hàng đã từ chối hoặc thực sự không có nhu cầu. Vì việc này làm lãng phí thời gian quý báu của khách hàng và cả của nhân viên tiếp thị.

2. Vì nhân viên tiếp thị từng nói chuyện với khách hàng nên ít nhiều hiểu được nhu cầu của khách hàng và lý do họ từ chối. Vì thế, cuộc gọi này phải đánh vào những khó khăn của khách hàng và tạo hứng thú cho khách hàng bằng cách đưa ra hướng giải quyết những khó khăn đó.

3. Nếu người gọi điện cho khách hàng trước đây không phải là bạn mà là đồng nghiệp của bạn thì bạn vẫn cần cố gắng tiếp tục thử. Sau khi xin lỗi khách hàng, bạn có thể trình bày rõ ràng các lợi ích để xem phản ứng của khách hàng nhằm ứng xử cho phù hợp.

Tình huống đối thoại

Đoạn đối thoại dưới đây là một trường hợp điển hình:

Nhân viên tiếp thị: Chào trưởng phòng Chính! Không biết ông có tiện nói chuyện điện thoại bây giờ không ạ?

Khách hàng: Được, ai đấy?

Nhân viên tiếp thị: Tôi là Lê Thanh Vân, tôi gọi đến từ công ty công nghệ CNC. Lần trước tôi đã liện lạc với ông rồi, không biết ông còn ấn tượng không?

Khách hàng: Có, nhưng sao cô lại gọi đến nữa à? Giờ tôi đang có chút việc.

Nhân viên tiếp thị: Ồ, thật ngại quá, nếu ông bận thì để mai tôi gọi lại cho ông vậy.

Khách hàng: Không cần, không cần, có việc gì thì cô nói luôn đi.

Nhân viên tiếp thị: Ồ, là như thế này. Lần nói chuyện trước, ông cho rằng sản phẩm của chúng tôi không giúp ích được gì cho ông, thế nên chúng tôi đã dành thời gian để tìm hiểu về công ty của ông và đưa ra một kết luận.

Khách hàng: Tìm hiểu ư? Kết luận sao?

Nhân viên tiếp thị: Chúng tôi phát hiện thấy trang web của công ty ông gặp vấn đề trong việc nâng cấp. Nếu giải quyết được khó khăn này thì công ty ông sẽ tìm kiếm thêm được nhiều khách hàng hơn nữa.

Khách hàng: Cụ thể cần phải nâng cấp cái gì?

Nhân viên tiếp thị: Đó là…(chuyển sang tiếp thị theo vấn đề của khách hàng)

Ngoài ra, nếu cuộc điện thoại mà khách hàng nhận được trước đó không phải là của bạn mà là từ đồng nghiệp của bạn, cách xử lý rất cần đến sự linh hoạt.

Khách hàng: Sao các cô lại gọi đến nữa à?

Nhân viên tiếp thị: Giám đốc Tuấn, ý ông là trước đây công ty chúng tôi đã có người liên lạc với ông rồi à?

Khách hàng: Đúng vậy, liên lạc mấy lần rồi.

Nhân viên tiếp thị: Vậy thì ngại quá, tôi thay mặt công ty thành thật xin lỗi vì đã làm phiền ông, thật sự rất xin lỗi.

Khách hàng: Thôi được rồi, sau này các cô đừng gọi đến nữa là được. Chúng tôi không có nhu cầu về sản phẩm của công ty cô.

Nhân viên tiếp thị: Tôi biết công ty ông làm về lĩnh vực xuất bản, với một phần mềm có thể giúp ông tăng gấp đôi hiệu suất soạn thảo chỉ trong một tuần, vậy tại sao ông lại không có nhu cầu cơ chứ?

Khách hàng: Cô có nói quá không vậy?

Nhân viên tiếp thị: Nói quá ư? Ý của ông là

Khách hàng: Trong vòng một tuần mà có thể tăng gấp đối hiệu suất soạn thảo, trên đời này có việc kỳ lạ như vậy ư?

Nhân viên tiếp thị: Vậy thì ông có thể thử nghiệm.

Khách hàng: Thử như thế nào?

Nhân viên tiếp thị: Là như thế này

Tình huống 8

Tôi không có thời gian.

Câu trả lời thông minh

Cách 1: Tôi cũng không có nhiều thời gian, vậy tôi sẽ nói ngắn gọn thôi.

Cách 2: Với một người bận rộn như ông, thời gian luôn rất hạn hẹp. Nhưng người ta vẫn nói rằng cần biết sử dụng thời gian để làm những việc hiệu quả. Việc mà tôi sắp trao đổi với ông chính là việc như vậy.

Cách 3: Nếu có một phương pháp có thể nhanh chóng giúp ông thoát khỏi đống giấy tờ bù đầu, liệu ông có thể dành chút thời gian để tôi giới thiệu được không?

Cách 4: Tôi hiểu. Tôi cũng cảm thấy mình luôn không có đủ thời gian. Nhưng chỉ cần bỏ ra 3 phút, ông sẽ biết được một phương pháp có thể nâng cao đáng kể chất lượng cuộc sống mà không mất một đồng chi phí nào.

Nghệ thuật ứng phó

1. Phương pháp đơn giản nhất khi khách hàng nói họ không có nhiều thời gian chính là không đề cập đến vấn đề đó thay vì nói ra những lợi ích bạn có thể đem lại cho khách hàng, chỉ cần những lợi ích đó đủ sức hấp dẫn, bạn sẽ phát hiện thấy tất cả những hạn chế về thời gian mà khách hàng nói chỉ là cái cớ.

2. Nhân viên tiếp thị cũng có thể dùng những lời hứa quả quyết để tạo ra cơ hội cho mình. Ví dụ: “Tôi có thể đảm bảo với ông, chỉ sau 3 phút, ông sẽ có được một phương pháp giúp ông tăng thêm 20% thu nhập và nếu trong ba phút mà những gì tôi nói không đem lại lợi ích gì cho ông, tôi sẽ không làm phiền ông nữa.”

Tình huống đối thoại

Hãy cùng xem hai cuộc đối thoại dưới đây và hình dung cách các nhân viên tiếp thị đã sử dụng.

Cuộc đối thoại thứ nhất:

Nhân viên tiếp thị: Chào ông Minh Văn!

Khách hàng: Xin chào, ai vậy?

Nhân viên tiếp thị: Tôi là Huyền Vy, tôi gọi đến từ công ty bảo hiểm Safe Good. Safe Good là một công ty chuyên về bảo hiểm ôtô trong nước… (bị ngắt lời)

Khách hàng: Bảo hiểm xe? Giờ tôi đang rất bận không có thời gian để nghe cô nói đâu.

Nhân viên tiếp thị: Không sao, thực ra hôm nay tôi chủ ý gọi điện cho ông là để gửi lời tri ân của công ty chúng tôi tới đông đảo khách hàng. Công ty chúng tôi đang tổ chức chương trình “Tặng thẻ hỗ trợ khách hàng” hoàn toàn miễn phí. Bất cứ ai sở hữu chiếc thẻ này đều được cung cấp các dịch vụ miễn phí khi gặp phải sự cố như nổ lốp, chết máy,…

Khách hàng: Vậy sao?

Nhân viên tiếp thị: Đương nhiên rồi. Chỉ cần ông cho tôi biết câu trả lời cho 2 câu hỏi rất đơn giản sau, không mất đến 1 phút, ông sẽ sở hữu ngay chiếc thẻ này, ông thấy sao?

Khách hàng: Vậy cô hỏi đi!

Chúng ta cùng xem tiếp một ví dụ tình huống khác.

Cuộc đối thoại thứ hai:

Nhân viên tiếp thị: Chào ông, xin hỏi ông có phải là Giám đốc Minh không?

Khách hàng: Vâng, ai vậy?

Nhân viên tiếp thị: Tôi là Mai Anh, gọi đến từ phòng khám An Khang. Không biết ông Minh có tiện nói chuyện điện thoại lúc này không ạ?

Khách hàng: Xin lỗi, tôi không có thời gian.

Nhân viên tiếp thị: Ồ, tôi biết ông rất bận, nhưng chỉ cần bỏ ra 1 phút, ông sẽ biết được cách tiết kiệm được hơn 20% chi phí khám sức khoẻ, không biết ý ông thế nào?

Khách hàng: Về dịch vụ khám sức khoẻ, công ty chúng tôi đã hợp tác với bệnh viện khác rồi.

Nhân viên tiếp thị: Không sao, một công ty lớn như công ty của ông chắc chắn đã có bệnh viện hợp tác rồi. Nhưng điều quan trọng hơn, ngoài việc cung cấp dịch vụ khám sức khoẻ có chất lượng, chúng tôi còn có thể giúp ông tiết kiệm tối đa các chi phí có liên quan.

Khách hàng: Được rồi, vậy cô nói thử xem nào.

Bình luận