365 Chuyện Kể Hàng Đêm - Mùa Thu

Cáo Và Cò


Một hôm, Cáo gửi cho Cò một tấm thiệp và mời Cò đến nhà mình ăn cơm. Tối hôm đó, Cò vui vẻ đến nhà Cáo. “A! Anh Cò, hoan nghênh, hoan nghênh! Xin mời vào!” Cáo đon đả mời Cò vào nhà.

Sau đó, Cáo vào trong bếp, bưng thức ăn lên, thì ra đó là món súp được đựng trong một chiếc đĩa rất nông. “Tôi thích nhất là ăn súp đấy! Cảm ơn anh nhé!” Cò vui vẻ đón lấy đĩa súp. Thế nhưng, vì mỏ của Cò quá dài và nhọn nên cho dù có cố gắng đến mấy, nó cũng chỉ ngửi thấy mùi thơm của món súp chứ không ăn được một chút súp nào trên đĩa. Thế mà Cáo chỉ liếm vài cái đã hết sạch cả đĩa súp đầy. Cáo cười cười, hỏi Cò: “Sao thế anh Cò, anh thấy món súp này thế nào?”

“Được lắm, anh Cáo, thì ra là anh cố tình chơi khăm tôi.” Cò tức giận bỏ về.

Không lâu sau, Cò gửi cho Cáo một tấm thiệp và dặn nó: “Tối nay tôi mời anh ăn cơm, anh nhất định phải tới đấy nhé!” Cáo rất tham ăn, nghe thấy hai chữ “mời cơm” thì hí hửng nhận lời ngay. “Không biết Cò định chuẩn bị món gì để đãi mình nhỉ?” Cáo tự hỏi. Nó không hề nhớ chuyện xảy ra khi nó mời Cò đến ăn cơm lần trước. Tối hôm đó, Cáo vui vẻ đến nhà Cò.

“Anh Cáo đấy à, hoan nghênh, hoan nghênh! Đừng khách sáo, cứ tự nhiên nhé!”

Các bé có biết Cò đã chuẩn bị món ăn gì không? Thì ra chính là món súp được đựng trong hai chiếc bình cao cổ.

“Cảm ơn!” Cáo thò miệng xuống cái bình, nhưng nó không sao ăn được món súp trong bình mà chỉ có thể ngửi mùi thơm tỏa ra từ trong đó. Còn Cò thì ung dung cho mỏ vào bình và ăn súp một cách ngon lành.

Cáo rất đói bụng, nhưng nó lại không thể ăn được gì cả.

(Phỏng dịch theo truyện ngụ ngôn Êdốp)

Trò chuyện cùng bé

Câu chuyện này muốn nhắc nhở chúng ta, đối với bạn bè phải chân thành. Nếu ta không tốt với bạn, bạn cũng sẽ đối với ta y như vậy.

Bình luận